Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, Thần thoại
Số chương: 156, tác giả vẫn đang viết tiếp
Editor: Saitoh Takako
Nhân vật chính: Dạ Đàm, Huyền Thương
- ------------------
Văn án
Vốn là đôi tỷ muội song sinh, tài mạo song toàn, thế nhưng số phận của hai người lại khác biệt nhau một trời một vực
Sinh ra tại gia tộc Li Quang Thị, tỷ tỷ Li Quang Thanh Quy lương thiện ấm áp, sinh ra đã là niềm hy vọng của gia tộc;
Muội muội Li Quang Dạ Đàm tính tình thất thường, từ lúc chào đời bị xem là điềm xấu vì sấm sét đánh vào cung điện, tai hoạ kéo đến
khắp nơi, trở thành sự sỉ nhục của toàn tộc
Một người thì được xem như hòn ngọc quý, được nâng niu hết mực, một người lại từ nhỏ xem hết thói đời nóng lạnh
Tỷ tỷ Thanh Quy thì được định sẵn sẽ gả cho Thiên Tộc làm Thiên Phi, muội muội Dạ Đàm lại phải gả cho Ma tộc.
Bước ngoặt xảy ra vào lúc hai tỷ muội "" Lên nhầm kiệu hoa"". Dạ Đàm lại gả đến Thần Tộc, trở thành tai họa giáng xuống toàn
tộc...
Thể loại: Cận hiện đại, sủng, điền văn
Nhân vật chính: Lâm Lam
Phối hợp diễn: Hàn Thanh Tùng, Đại vượng, Mạch Tuệ, Nhị Vượng, Tam vượng, Tiểu vượng, một đại gia đình sum xuê
Tình trạng sáng tác: đã hoàn
Độ dài: 169c chương+ 17 phiên ngoại
Designer ảnh: Vi Thuy
Nữ nhân vật trong sách là người đàn bà chua ngoa không biết lý lẽ, chuyện gì cũng sẽ giảo đến long trời lở đất, phá huỷ tương lai
tươi đẹp của chồng, nuôi dạy năm đứa con đều thành nhân vật phản diện...
Lâm Lam trong cả tỉ người, xuyên thư, quả là may mắn...cái rắm...
Cha mẹ chồng thiên vị, em trai em gái bên đó thì lòng tham không đáy, năm đứa hùng hài tử, một ông chồng lúc nào cũng trương khuôn
mặt như ai thiếu nợ tiền....Lâm Lam:
Chiếm lấy tiền của tôi? Ở riêng đoạt lại!
Dám đến giở thói ngang ngược? Đưa hắn đi cải tạo lao động!
Đám nhóc quậy phá khó dạy? Đó là thiếu tình thương! Liều chết thương yêu!
Người đàn ông mặt lạnh kia làm gì? Tại sao muốn như vậy như vậy......
Gỡ mìn đọc truyện:
Chỉ là tưởng tượng không nên nghiên cứu dẫn chứng, đề tài chính là xuyên vào sách, đừng có xoắn xuýt nữ chính cũ hay hiện tại …,
đem nữ chính cũ làm kiếp trước của nữ chính là được (không bôi đen nam nữ chính của nguyên tác).
Đây chính là một bộ truyện với mệnh đề: một người phụ nữ hiện đại xuyên vào trong trong hoàn cảnh nát bét, phải làm thế nào đấu
cực phẩm (ý chỉ một đám người đáng ghét hiếm thấy), thu phục bọn trẻ, đàn ông, để có cuộc sống hàng ngày thật tốt? Nam chính nội
liễm không quen biểu đạt, nguội lạnh, tính cách không hoàn mỹ, nửa đời trước kính dâng cho tổ quốc cho quân đội, nửa đời sau yêu
nhà yêu vợ yêu con. Cho nên không nên xoắn xuýt cái gì làm sao người đàn ông này lại bỏ mặc vợ bỏ mặc con, nhất định là có các
loại nguyên nhân, không hiểu không chấp nhận cái này thì không nên xem, đừng làm khó dễ mình.
Nếu như có thể kiên trì xem phần mở đầu, phía sau chủ yếu là cưng chìu ngọt ngào hằng ngày, làm ruộng nuôi con, xen kẽ tàn bạo cực
phẩm, bọn nhỏ mỗi đứa đều có điểm đáng yêu riêng, vợ chồng nhỏ cũng ân ái ngọt ngào, người một nhà cố gắng phấn đấu để cuộc sống
ngày càng tốt đẹp.
Văn án:
Cố Trường Quân phát hiện, gần đây cửa nhà mình thường xuyên có một số thiếu niên kỳ quái quanh quẩn không đi. Ban đầu hắn cho rằng
đó là gián điệp mà đối thủ chính trị phái tới.
Sau đó, La đại tướng quân từ trước đến giờ cùng hắn không hợp nhau và Thế tử Xương Bình Hầu lần lượt đến cửa, chắp tay dập đầu tự
xưng "Vãn bối" với hắn, Cố Trường Quân mới bừng tỉnh hiểu ra.
Thì ra tiểu cô nương ở hậu viện kia đã đến tuổi làm mai.
Sắc mặt Cố Trường Quân đen lại và trầm xuống, sai người kêu Chu Oanh đi vào, muốn cảnh cáo nàng phải an phận thủ thường đừng trêu
chọc những kẻ không ra gì kia. Nhưng vào giây phút nhìn thấy Chu Oanh thì hắn lại sững người.
Tại sao không ai nói cho hắn, túi nước mắt kia từ khi nào đã trổ mã, đẹp không ai bì mỗi thế kia?
Thuở nhỏ Chu Oanh mất đi nơi nương tựa, sau khi được Cố gia nhận nuôi mới coi như là có một nơi tạm lánh. Nàng dùng sức học tập nữ
hồng và trù nghệ, muốn làm cho từ trên xuống dưới Cố gia vui vẻ, nhưng chẳng biết tại sao, người Tam thúc "hờ" kia luôn đối xử với
nàng không mấy vui vẻ.
Cho đến có một ngày, Tam thúc đột nhiên thông báo với nàng: "Dọn dẹp một chút, nên thành thân rồi."
Chu Oanh ngạc nhiên.
Đồng thời, nàng lại nghe nói, Tam thúc muốn cưới tam thẩm? Không biết là ai xui xẻo gả cho người hung dữ như Tam thúc nữa.
Sau đó, Chu Oanh khóc lóc phát hiện, người xui xẻo đó chính là chính nàng.
Thể loại: Ngôn tình, Giới giải trí, Thanh mai trúc mã, Vườn trường, Ngọt, Cảm động, Gia đình, HE
Độ dài: 88 chương + 2 phiên ngoại
Editor:Thùy Linh
Văn án
Có một đôi cha mẹ cực kì không đáng tin là như thế nào???
Hỏi cô bé Lục Chúc Chúc năm tuổi, chắc chắn không sai.
Cô bé vừa không được mẹ ngó ngàng, ba cô lại siêu bận rộn, thế là nghĩ ra một cách cực kì hay ho, đem cô đưa đến nhà ông nội chưa
từng gặp bao giờ.
Nhìn bóng dáng ba mình như chạy trối chết, không dám đến nhà ông nội, cô nhóc cảm thấy dường như mình đã lọt hố...
Lục Chúc Chúc đeo cái cặp nhỏ, đứng trước cửa biệt thự, đối mặt với một người đàn ông gợi cảm vừa mới bơi xong —
“Anh gì ơi… Em muốn tìm ông nội em, Lục Hoài Nhu.”
Lục Hoài Nhu ngồi xổm xuống, dùng sức nhéo gương mặt trắng nõn của cô bé, sốt ruột hỏi: “Nhóc con, tìm tôi có chuyện gì.”
Lục Chúc Chúc nhìn anh đẹp trai tám múi trước mặt, lần đầu tiên trong đời cô bé thấy nghi ngờ về cách gọi “Ông nội”.
*
Lục Hoài Nhu từng được bình chọn là “Người mẫu quyến rũ nhất thế giới, Ảnh đế thiên tài, Thần thoại không tuổi”, nhưng tính khí
thì nóng nảy, nói chuyện không được bình thường.
Một năm nọ, có một tay săn ảnh đã chụp được cảnh một cô bé kéo áo Lục Hoài Nhu khóc lóc ăn vạ.
Vì vậy hot search trở nên nháo nhào —
“Tuyến mười tám từ đâu ra mà dám ôm ảnh đế nhà chúng ta vậy!”
“Ké fame đến độ không cần mặt luôn hả? Ngay cả thiên vương mà cũng dám ăn vạ!”
Hai giờ sau, hot search bị xóa đi, Lục Hoài Nhu đăng một bài trên Weibo —
“Trong ảnh là cháu gái tôi, con bé khóc lóc vì tôi lỡ vứt ảnh không đứng đắn của thần tượng nó, bắt nó bỏ đi ấy mà.”
Người hâm mộ:???
…
Khi người hâm mộ còn đang đau khổ vì “Idol giấu chuyện sinh con còn chưa đủ, ngay cả cháu gái còn có luôn rồi”,
Cảnh Tự, đội trưởng của đội thể thao điện tử siêu nổi tiếng, cũng tung ra một bộ ảnh khiến người ta phải chảy máu mũi ——
“Bức ảnh đó không quan trọng, anh còn đẹp hơn, em có thích không.”
Hai bài đăng trên Weibo lần lượt lên hot search, người hâm mộ xỉu ngang xỉu dọc!
Lục Chúc Chúc. Đúng là cô gái được trời chọn!
Đại tiểu thư nhà ảnh đế x Trúc mã quán quân game sport nhà bên
Lục Hoài Nhu trơ mắt nhìn thằng nhóc Cảnh Tự phá phách bên nhà hàng xóm suốt ngày chạy qua chạy lại muốn đưa Chúc Chúc rời đi.
Ngoài miệng Lục Hoài Nhu luôn bảo cô mau thu dọn đồ đạc đi nhanh, nhưng bên trong ánh mắt lại chua xót, hận tại sao ngay lúc đầu
mình không chuyển nhà sớm hơn!
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Cảnh Tự, Lục Chúc Chúc ┃ Vai phụ: ┃ Cái khác:
Một câu tóm tắt: Ông cháu battle hằng ngày.
Cùng đọc truyện nhé!!!
Hạ Cảnh Tây trong giới thượng lưu nổi tiếng là vị tổng tài lạnh lùng, bạc tình, không biết yêu là gì, càng không biết thương hương
tiếc ngọc là gì.
Ở bên người này hai năm, Tang Nhược mới nhận ra người này không thể thay đổi, tâm cô cũng bình tĩnh trở lại, lựa chọn rời đi.
Hôm ấy hai người nói rõ ràng, tình cảnh lúc chia tay thật sự là khiến người thấy bối rối, khó chịu.
Hạ Cảnh Tây chế nhạo: “Cô ấy không rời xa tôi được đâu, rồi sẽ quay lại thôi.”
Nhưng sau đó Tang Nhược biến mất, không rõ sống chết.
*
Gặp lại nhau lần nữa là vào đêm sinh nhật Hạ Cảnh Tây.
Trong phòng bao náo nhiệt, cháu trai anh, Hạ Tri Yến cùng bạn gái mới xuất hiện.
Áo sơ mi của Hạ Cảnh Tây tùy ý mở ra hai cúc, anh lười biếng nâng mắt nhìn người phụ nữ một cái, thờ ơ hỏi:
“Gọi tôi là gì?”.
Người phụ nữ khoác tay Hạ Tri Yến, đôi mắt trong suốt, mỉm cười xán lạn tựa hoa hồng: “Chào chú nhỏ.”
Hạ Cảnh Tây búng tàn thuốc, ánh mắt lạnh lùng, chân dài ngăn cô ở nhà vệ sinh, anh nhìn chằm chằm nốt ruồi lệ câu người của cô:
“Có năng lực rồi, muốn lạt mềm buộc chặt?”
Đôi môi đỏ mọng của Tang Nhược nhếch lên, đầu ngón tay tùy ý lướt qua cà vạt trên ngực anh: “Hạ Cảnh Tây, anh đấy, tự mình đa
tình.”
Nụ cười của Hạ Cảnh Tây không chạm đến đáy mắt, làn khói chầm chậm lướt qua mặt cô: “Ngứa đòn.”
Nhân vật chính Triệu Phong, thuở nhỏ là một thiên tài của trấn Thanh Diệp, được chi tộc kỳ vọng rất lớn, là một trong hai người
được lựa chọn đưa vào Triệu thị gia tộc để tu luyện. Tuy nhiên, tại nơi này, Triệu Phong đã biết được thế nào gọi là thiên ngoại
hữu thiên, người giỏi còn có người giỏi hơn. Bản thân vốn được xem là thiên tài, nhưng khi được chuyển đến chính tộc ở thành Vũ
Dương thì chỉ là kẻ hết sức tầm thường, xếp hàng chót ở nơi này.
Thậm chí ngay cả cô gái được chọn đến chính tộc cùng với Triệu Phong cũng dần trở nên xa lánh hắn, trước kia thì hâm mộ, sau này
thì lạnh nhạt, điều này cũng khiến cho Triệu Phong hiểu rõ hơn về nhân tình nóng lạnh ở nơi đây.
Đối diện với sức ép mà đệ tử chính tộc nhằm vào những đệ tử chi tộc không có chỗ dựa, Triệu Phong gần như đã tuyệt vọng, tự hận
bản thân mình không có thực lực, không có khả năng thay đổi được địa vị của bản thân trong mắt mọi người.
Bỗng nhiên, kỳ ngộ ập đến, Triệu Phong vô tình dung nhập với một con mắt thần bí thời viễn cổ, sau khi dung nhập con mắt này vào,
thể trạng của Triệu Phong không ngừng xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, chính bản thân hắn còn có được những năng lực vượt
qua cực hạn của nhân loại. Thực lực tiến bộ thần tốc, kỳ ngộ không ngừng kéo đến, sự tự tin của Triệu Phong đã trở lại, đồng thời
hắn cũng quyết tâm thay đổi chính mình, không ngừng vươn lên, tìm hiểu thật kỹ về thế giới rộng lớn này, nơi mà đâu đâu cũng có
cường giả tầng tầng lớp lớp mọc lên.
Trên con đường vươn tới đỉnh cao của Võ giả, Triệu Phong sẽ gặp phải những kỳ ngộ và thử thách gì, liệu hắn sẽ giống như cá chép
hóa rồng, một bước lên trời hay là sẽ chôn mình trong dòng chảy của lịch sử, bị những thiên tài trên Đại lục Thanh Hoa giẫm nát.
– Thể loại: cổ đại, ngược luyến tình thâm (ngược tâm), chính kịch, (có chút) cung đấu, HE.
– Nam chính: lạnh lùng kiên nghị
– Nữ chính: Tài nữ, ngoại nhu nội cương, trầm lặng.
– Nhận xét: văn phong đẹp, cấu tứ chặt chẽ, không có tình tiết thừa thãi, cô đọng hàm xúc, tình cảm sâu nặng, nhiều tranh đấu nội
tâm dằn vặt.
Năm nàng tám tuổi, y từng nói sẽ dẫn nàng đi, nên nàng đã vui vẻ chờ đợi, chờ hết thu đông này, lại đến xuân hạ kia, mười năm sau
đó, cuối cùng nàng đã đợi được đến ngày y cầu hôn, nàng hồi hộp bước lên kiệu hoa, nhưng mà…… đêm động phòng hôm đó, người mà y
gọi, sao lại là tỷ tỷ của nàng?
~~~~~~~
Y thầm nghĩ suốt cả cuộc đời này sẽ không động tâm vì ai, nhưng tại yến hội cách đây hai năm, y không thể nào quên được bóng hình
mảnh mai kia, nhưng y lại phát hiện ra, tân nương của mình đã bị đánh tráo……
~~~~~~~
Y nói, chỉ cần ngươi nói ra tung tích của Liễu Uẩn Nịnh, trẫm sẽ cho ngươi mọi thứ ngươi mong muốn.
Nàng đáp, thứ mà ta muốn, ngươi không thể cho được.
Y nói, nếu ngươi đã muốn làm kẻ thế thân, vậy thì sẽ đúng như ngươi mong muốn.
Nàng đáp, nếu được, ta chỉ muốn chạy trốn đến một nơi thật xa.
Y nói, ngươi trốn không thoát đâu, đời đời kiếp kiếp ngươi sẽ bị trẫm giam lỏng, lấy thân phận là Liễu Uẩn Nịnh.
Nàng đáp, ta là Liễu Vận Ngưng, sẽ không bao giờ là Liễu Uẩn Nịnh.
~~~~~~~
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua mọi người trong điện, dừng lại ở đôi mắt lạnh lùng đang nhìn nàng của vị Đế Vương, thầm hỏi:
“Liễu Vận Ngưng, ở đâu đây?”
Thể loại: xuyên không, gia đấu
Edit + Design: Ndmot99 🐬🐬🐬
Beta: Yuri318
Bỗng chốc môt ngày nàng lại được xuyên không về cổ đại vào thân xác của Diệp Dung Hoa là môt thiên kim tiểu thư của Diệp gia tộc.
Đáng tiếc là phụ thân mất sớm, không chỉ vậy mà mẫu thân tái giá, bản thân trở thành đứa trẻ mồ côi.
Trên không có huynh đệ giúp đỡ, dưới chỉ có thứ muội ác độc.
Nãi nãi ngoài mặt yêu thương, nhưng thực chất là kẻ máu lạnh vô tình, vì lợi ích gia tộc mà sẵn sàng vứt bỏ người thân.
Bá phụ tàn nhẫn, vì nhi tử của mình mà lợi dụng đứa cháu gái này.
Đường tỷ ngang ngược kiêu ngạo, chỉ mong nàng nhanh nhanh đi chầu Diêm Vương.
Thứ muội liên tục hãm hại vì muốn cướp đoạt phu quân, thay nàng hưởng thụ vinh hoa phú quý.
Đáng hận nhất là mẫu thân ruột thịt, nhiều năm bỏ mặc nay lại vì kế nữ bảo bối mà đá nàng một cước.
Lúm đồng tiền trên mặt như đoá hoa xinh đẹp, nhưng trong lòng lại thầm cười lạnh...
Ta không hại người, nhưng nếu các ngươi đã tự mình tới cửa, vậy đừng trách ta vô tình...
Những kẻ nợ ta, từng người từng người đều phải trả giá.
Lấy chồng sao?
Bổn cô nương phải có tiền tài, trái có ruộng đất, cần gì cùng ngươi tranh tới sứt đầu mẻ trán?
Ông trời cho nàng cơ hội, hiện tại nàng có thể ủy khuất bất cứ ai, nhưng tuyệt đối không phải chính mình...
Đêm tân hôn, Lam Phi dứt khoát cởi chiếc váy cưới trước mặt Lục Tử Hàn, thay váy ngủ mới. Người đàn ông trước mặt ngoại trừ đôi bị
quấn băng trắng ra thì không vấn đề gì. Thân hình rất chuẩn, còn gương mặt nói thẳng ra là một mĩ nam chính hiệu.
- Phi Phi, em đang làm gì vậy?
Người đàn ông muốn đưa tay về phía trước, nhưng lại bị cô gạt đi.
- Tôi đang thay váy ngủ.
- Em đang thay váy trước mặt tôi?
- Anh bị mù mà, dù tôi có thay gì thì anh cũng đâu có thấy!
Edit: Snowdrop aka Hoa Tuyết
Thể loại: Sảng văn, xuyên không, cung đình hầu tước, sủng sạch, nhẹ nhàng, HE
Couple: Hoa Tịch Uyển ❤ Yến Tấn Khâu
Độ dài: 108 chương
Ngày xưa hôn nhân thường do mai mối hoặc hoàng thượng ban hôn, mà cuộc hôn nhân này lại bị mọi người nói rằng bông hoa lài cắm bãi
phân trâu khi hoàng thượng chỉ hôn cho Hiển quận vương cùng trường nữ của Nghĩa An hầu.
Hiển nhiên Hiển quận vương là đóa hoa tươi, còn trưởng nữ Nghĩa An hầu chính là phân trâu rồi.
Người ta nói trăm nghe không bằng một thấy*, sự thật thế nào không ai ngờ đến.
*Mắt thấy mới là thật, tai nghe là giả
Chuyển ngữ: B3 (Bạch Bách Bon)
Bìa: Jas
Thể loại: Cổ đại, Trọng sinh, Cung đình, Huyền huyễn, Nam giả nữ, Sủng Ngọt, HE.
Số chương: 87 Chương + 9 Ngoại Truyện
Nhân vật chính: Chi Chi, Bùi Tín Phương
Nàng mệnh khổ từ nhỏ, cảm thấy có thể trở thành tiểu thiếp của Phò Mã, không lo cơm áo, còn có người phục vụ đã là số mệnh tốt
nhất của nàng rồi. Nào đâu chỉ vì vị chủ mẫu ít khi ra mặt nói nàng vụng trộm với người khác, đã cho người đánh nàng đến chết.
Chết đi Chi Chi trở thành A Phiêu (*) trong ba năm, cả ngày bay tới bay lui, không có chuyện gì làm, cho nên đã phát hiện được một
bí mật động trời của vị chủ mẫu xinh đẹp kia.
Hoá ra chủ mẫu của nàng là nam nhân, sau này còn lên làm Hoàng Đế!
Chi Chi:???
Sau đó nàng sống lại, quay về thời điểm khi nàng mười lăm tuổi. Khi vẫn chưa bị kiệu mềm khênh vào phủ Công Chúa từ cửa hông.
(*) A Phiêu: Hồn ma bay bay lol
Tên khác: Sống lại yêu An Tử Thiên
Thể loại: Hiện Đại, Trùng sinh, HE, thanh mai trúc mã, sủng (hình như cũng có cả ngược)
Nhân vật chính: Bạch Thấm - An Tử Thiên
Phối hợp diễn: Tất cả các nhân vật khác
Tên khác: Trùng sinh yêu cố chấp tự bế
Converter: lil_ruby (tangthuvien.vn)
Editor: Maybe
Bảy tuổi
Bạch Thấm: Anh Tử Thiên, ai cũng nói anh có chứng tự bế, vậy rốt cuộc cái gì là chứng tự bế?
An Tử Thiên:......
Mười tám tuổi
Bạch Thấm: An Tử Thiên, anh là tên cố chấp đến biến thái, chắc tôi chết anh mới buông tha cho tôi phải không?
An Tử Thiên:......
Cả đời
An Tử Thiên: Anh yêu em.
Đây là một câu chuyện về một người đàn ông bị chứng tự bế lại có tính cố chấp muốn nuôi dưỡng vợ từ bé, và cô vợ này sau khi được
sống lại một lần thì cũng tự nguyện để anh ta nuôi dưỡng.
VĂN ÁN
Con gái duy nhất của Phụ Quốc Đại tướng quân - Thẩm Vu, là một ma ốm, bệnh tật liên miên, thái y khẳng định rằng nàng sẽ không
sống được quá hai mươi, Thái tử nhân đức tình nghĩa sâu nặng, dựa theo hôn ước lấy nàng làm phi, thề sẽ chăm sóc nàng đến một ngày
cuối cùng.
Thẩm Vu nở mày nở mặt gả vào Đông cung, Đại tướng quân cảm động khắc cốt ghi tâm hoàng ân mênh mông, hai tay dâng lên binh quyền.
Đêm tân hôn của Thái tử phi, hoàng đế gán xuống phủ tướng quân tội danh mưu nghịch, Thẩm Vu cũng bị ban cho một ly rượu độc.
Sau khi chết, linh hồn của Thẩm Vu không tiêu tan, nàng nhìn thấy nam nhân mà nàng gọi là “tiểu hoàng thúc” kia đã thay nàng báo
thù diệt môn, nhìn hắn ngồi trên xe lăn thủ đoạn quyết đoán chiếm lấy thiên hạ, nhìn hắn cả ngày lẫn đêm cầm bức họa của nàng thất
hồn lạc phách.
Nam nhân ngày càng điên cuồng, rốt cuộc vào ngày giỗ của Thẩm Vu, truy phong nàng làm Hoàng hậu, cạy mở quan tài của nàng, tự sát
ngay bên cạnh xương trắng của nàng.
Một lần nữa được trùng sinh, trở lại thời điểm trước khi được ban hôn.
Một ngày nọ Thẩm Vu ở trong cung ngoài ý muốn bị rơi xuống nước, Lăng Vương vô tình gặp được nên đã cứu nàng.
Toàn thân Thẩm Vu ướt đẫm, được Lăng Vương dùng áo choàng của bọc lấy, nàng sợ hãi vươn tay giữ chặt lấy áo bào của hắn, mắt hạnh
khẽ nâng, trên lông mi còn đọng lại bọt nước.
“Điện hạ, ta sợ…”
Cánh tay dài của Lăng Vương vung lên, thuận tay kéo Thẩm Vu lên đùi mình, cánh tay cứng rắn như thép, siết chặt lấy vòng eo nhỏ bé
yếu ớt của nàng, tựa như muốn hòa nàng vào trong cốt nhục của mình.
“Ai dám khi dễ nàng, bản vương thay nàng đòi lại.”
Eo thon liễu, nhẹ nhàng ôm chặt, một cái ôm này của hắn rốt cục cũng không thể buông tay.
____
Bạn đang đọc truyện Nhật Ký Nuôi Dưỡng Nam Phụ của tác giả Tiểu Hài Thích Ăn Đường. Vạn vật đều có vết nứt, mà em chính là ánh
sáng soi rọi lòng tôi.
Trích đoạn:
Sau khi trải qua đợt tập huấn quân sự cùng hơn một tháng sống chung, các học sinh mới vào trường cấp ba còn chưa quen biết nhau đã
thân thiết hơn với các bạn cùng lớp. Ba người một nhóm hoặc năm người một tốp bắt đầu nói chuyện cười đùa với nhau.
Lúc này vừa qua tiết thể dục buổi sáng, đang trong giờ tự học, không có thầy cô quản thúc nên đám học sinh nô đùa ầm ĩ, chạy tới
chạy lui, làm đánh thức Kiều Lam đang ngủ gật trên bàn.
Xung quanh rất ồn ào, tiếng người gào thét cười nói ầm ầm bên tai khiến cô đau hết cả màng nhĩ. Kiều Lam còn chưa kịp nhận ra rốt
cuộc đã xảy ra chuyện gì, mí mắt vừa mở lên đã thấy bên cạnh có một bạn nam mải nô đùa sắp va vào mình đến nơi.
Kiều Lam theo phản xạ có điều kiện nhanh chóng đứng dậy nhảy sang một bên. Bạn nam kia đụng ngay vào ghế ngã nhào xuống đất. Cậu
ta đứng dậy, xoa chỗ cánh tay bị đau, miệng chửi một câu bậy bạ, trừng mắt nhìn Kiều Lam với vẻ khó chịu: "Khốn nạn, cậu tránh làm
gì?"
Kiều Lam: "???"
VĂN ÁN 1
Học sinh toàn trường đều biết, con trai hiệu trưởng Mục – Mục Lăng Thành không chỉ là soái ca mà còn thường xuyên đứng nhất toàn
trường, là đối tượng mà bao nhiêu cô gái ao ước. Chỉ là... Từ chối con gái nhà người ta quá tuyệt tình, tổn thương trái tim của vô
số thiếu nữ.
Về sau trường học có một nữ học sinh mới chuyển đến, hắn đột nhiên thay đổi đến chóng mặt. Ví dụ như, hắn thường xuyên bám theo
sau học sinh mới chuyển trường kia lải nhải: “Tưởng Nam Khanh, đề này cậu làm sai rồi, mau trở về làm lại!”
Anh em của hắn không giấu được lòng hiếu kỳ mà tra hỏi: “Nói một chút đi, cậu bình thường cấm dục như vậy, có phải coi trọng tiểu
cô nương nhà người ta hay không?”
Mục Lăng Thành hời hợt đáp lời: “Cô ấy là vị hôn thê của mình.”
VĂN ÁN 2
Bữa tiệc tối đón tân sinh viên của trường Đại học C, Tưởng Nam Khanh bị Hội học sinh chặn ở ngoài cửa:
“Bạn học à, không có vé thì không thể vào bên trong được”
Tưởng Nam Khanh chỉ vào Mục Lăng Thành vừa nghênh ngang bước vào: “Cậu ta cũng không có vé, tại sao lại được đi vào?”
“Cậu ấy là Chủ tịch Hội học sinh, đương nhiên có thể tùy ý ra vào.”
Tưởng Nam Khanh trầm mặc ba giây, không thể không túm lấy Mục Lăng Thành qua, nhìn về phía Hội học sinh nói:
“Bây giờ tôi đơn phương tuyên bố, cậu ấy là bạn trai của tôi. Cho nên là người nhà của Chủ tịch Hội học sinh, có thể vào trong
được chứ?”
Mọi người nơm nớp lo sợ nhìn về phía cái người xưa nay ít nói ít cười, cũng chưa từng thân cận với nữ sinh nào kia, trong lòng
thầm cầu nguyện cho tiểu học muội to gan lớn mật này.
Ai ngờ, Mục Lăng Thành lại nhẹ nhàng đem người ôm vào trong lòng, yêu chiều nói: “Ngoan, đừng nháo.”
Tại sao ai cũng đối xử với cô như vậy???
Lần đầu gặp hắn cưỡng bức cô. Lần hai gặp hắn lại cưới cô nhưng không hề yêu cô.
Cô sống thất bại đến như thế sao?
Lần đầu kết hôn đã không như mong muốn, ngay cả lần hai cũng như vậy, không, là tệ hơn, tệ hơn gấp trăm ngàn lần...
Tổn thương càng lúc càng chồng chất, cô sắp không thể nào chịu đựng được nữa rồi....
playlist nhạc :
https://youtube.com/playlist?list=PLQhaQErbDE3rkYModuXf2b0uc7KJ5vQyt
Diệp Nhàn xuyên việt rồi, đối mặt giá trị tiền triệu rượu tồn kho, bất đắc dĩ chỉ đành phải sử dụng ra "Đại chuyên chở thuật", dùng địa cầu ca khúc tới kiếm lưu lượng.
Kết quả, không cẩn thận, trở thành làng giải trí siêu cấp Cự tinh!
Vấn đề là, ta chỉ muốn bán hàng a!
Một năm kia, Diệp Trần cứu được ngâm nước Trình Băng Viện, Lâm Tiểu Tuyết hai nữ.
Một năm kia, Diệp Trần cắt thận cho bạn gái Lâm Tiểu Tuyết làm thận cấy ghép giải phẫu.
"Diệp Trần, chúng ta. . . Chia tay đi. . ."
Nhưng mà tốt nghiệp một ngày trước, đối mặt tình yêu cùng tương lai tinh đồ đạo này lựa chọn, Lâm Tiểu Tuyết cuối cùng vẫn là lựa chọn cái sau.
Ngày thứ hai, Diệp Trần tham gia toàn cục theo hôn nhân phối đôi, kết quả tại vô số người hâm mộ bên trong, Diệp Trần cùng Ma Đại thứ nhất nữ thần lão sư Trình Băng Viện phối đôi thành công.
Mà lại hai người xứng đôi giá trị cao tới 99!
Diệp Trần mộng, hắn vậy mà cùng lão sư của mình phối đối mặt. . .
Vô số Ma Đại học sinh kêu rên, "Nữ thần lão sư, một bút một ngàn vạn hôn nhân hạnh phúc quỹ ngân sách, hết thảy miễn phí lĩnh về nhà, hài tử hâm mộ khóc a. . ."
Lâm Tiểu Tuyết cũng mộng, "Cho nên, ta muốn hô Diệp Trần thúc thúc rồi?"
Lĩnh chứng về sau, hệ thống kích hoạt, hoàng kim trái thận tái sinh!
Cùng một chỗ shopping dọc đường một nhà áo ngủ cửa hàng, Trình Băng Viện trông mong nhìn qua Diệp Trần.
Diệp Trần: "Trình lão sư, ta mua cho ngươi, ngươi thích gì kiểu dáng?"
Trình Băng Viện nhàn nhạt cười một tiếng: "Lão sư thích gì không trọng yếu, Diệp Trần đồng học thích là được."
Một ngày nào đó, Lâm Tiểu Tuyết ngẩng đầu nhìn đứng tại đỉnh phong Diệp Trần, "Diệp Trần, ta sai rồi, chúng ta cùng tốt a."
Diệp Trần: "Bằng cái gì ngươi hối hận, ta liền phải trở lại bên cạnh ngươi?"
( vô địch + não động + thế lực tranh bá + chư thiên vạn giới + sảng văn + đơn nữ chính )
Giai đoạn trước nam chính bởi vì không hiểu rõ hệ thống tình huống, sẽ vì nghiên cứu hệ thống lược cẩu mấy chương, đằng sau sướng rên!
Đại hôn ngày đó, tân nương đào hôn!
Triệu Diễm nhận nhục nhã sau thức tỉnh thức tỉnh vận mệnh lựa chọn hệ thống!
( đối mặt Hoàn Nhan phu nhân nhục nhã, ngài có thể tiến hành như sau lựa chọn: )
( cẩu nói : Nén giận, dẹp đường hồi phủ. Ban thưởng: Một ngàn năm Chân Vũ giới tu vi )
( bá nói : Mượn dùng hệ thống chi lực đập bay nàng! Ban thưởng: Một ngàn năm Chân Vũ giới tu vi )
Cẩu cái gì cẩu!
Nhất định phải phiến trở về!
Vì phát động ban thưởng, thân là hoàng tử Triệu Diễm sau khi trở về quay người liền đã cưới Giáo Phường ti hoa khôi!
Hoàng đế, Tông phủ, Lễ bộ các loại gây chuyện, rất nhiều vận mệnh lựa chọn xuất hiện.
Tu vi, linh quả, thần binh, đại thành. . .
Từ đó các loại nghịch thiên ban thưởng theo nhau mà tới, đãi hắn muốn muốn phi thăng thời khắc, đi phát hiện cái thế giới này thế mà bị giam cầm.
Thẳng đến có một ngày, hắn phá giới mà ra, mở ra vạn giới vô địch hành trình, chứng đạo thành thần, khống chế chư thiên. . .
Bạn đang đọc truyện Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi! của tác giả Thanh Nhã. Sáu năm trời, hôn nhân này thật sự đúng là
phần mộ chôn vùi Bạch Dương, cô chẳng khác nào một người hầu, một bảo mẫu tại căn nhà này.
Sau đó, cái cô nhận lại được chính là sự xua đuổi của người đàn ông kia.
Người hắn yêu trở về, cô phải cuốn gói đi, thậm chí đưa cả đơn thỏa thuận ly hôn cho cô.
Cô tỉnh ngộ, có lẽ cũng là một loại trút đi gánh nặng, cô nói
"Được, chung ta ly hôn đi."
Bạch Dương xoay người rời đi.
Khi gặp lại, cô lại nằm trong lòng của người đàn ông khác.
Vẻ mặt của Phó Kình Hiên thâm trầm mà đáng sợ.
“Chúng ta vừa ly hôn, cô liền đi tìm người đàn ông khác rồi?”
“Đây là việc của tôi, dường như không liên quan gì đến tổng giám đốc Phó.