Truyện Cả Triều Văn Võ Toàn Ưu Phiền của tác giả Hàm Kỳ kể về Du Thiên Linh, con gái duy nhất của tân đế đồng thời là đương triều
nhất phẩm đại tướng quân, được phụ hoàng vô cùng sủng ái, lại có sáu vị hoàng huynh bảo vệ. Trong triều đình, bất cứ ai phạm
thượng đều sẽ bị xử lý theo cung quy, không phục liền đánh, đánh tới khi phục mới thôi.
Nhóm quần thần đánh không lại: Nguyền rủa ngươi không gả ra được!
Du Thiên Linh: Phụ hoàng con muốn tuyển Phò mã, nhi tử của bọn họ phải từng người đến xếp hàng!
Quần thần: /(ㄒoㄒ)/~~ công chúa chúng ta sai rồi!
Bạn đang đọc truyện Từ Địch Thành Yêu của tác giả Tĩnh Dạ Tư. Anti chuyển thành fan, chuyện này cũng thường thôi!
Cố Thanh Hàn vừa ra tay, anti lại thành lão bà của ảnh hậu.
Cái người này cả gan thật đấy, dám đi chọc gheo lão bà của kim chủ mình.
Trời ạ, đã là tình nhân mà còn đi khiêu khích chính thất, thật là không biết trời cao đất dày.
Mà Cố Thanh Hàn vì sao bị người yêu bỏ rơi? Vì tên người yêu đó thíc Triệu Lam
Cố Thanh Hàn từ bỏ nghệ thuật vì cái gì? Vì lúc nào cũng bị so sánh với Triệu Lam.
Cố Thanh Hàn không khỏi tức giận, tại sao cuộc đời nàng lúc nào cũng dính tới người phụ nữ đó?
Linh chủng trồng Trường Thanh, thân hóa trường tồn bất diệt phúc địa.
Trần Trường Thanh mang theo một cái đạo chủng, chuyển thế trở thành Khương Càn Châu một nho nhỏ tài lữ pháp địa đều không có, bốn phía không tán tu gia tộc tử đệ.
Khổ tu hơn tám mươi năm, thành tóc trắng xoá người già, cuối cùng rồi sẽ thể nội cùng chuyển thế mà đến đạo chủng kích hoạt.
Đạo chủng nhưng Dung Linh căn, trồng tại thế gian chi thực vật, hướng thực vật chi đặc tính dưỡng dục linh căn, hướng linh căn thu nạp linh khí linh tính dưỡng dục thực vật, linh hoạt theo thực vật mà dài, thọ cùng thực vật mà thọ, tụ thế gian linh khí hóa trường tồn bất diệt phúc địa.
Từ đây mênh mông tu đạo giới bên trong, nhiều hơn một cái thọ nguyên luôn là đến cực hạn, nhưng cũng bất tử người già.
Nhiều hơn một cái linh mạch phúc địa, luôn là lại không ngừng sinh trưởng tấn cấp trường sinh thế gia.
"Lão tổ nói, thắng chúng ta người, chúng ta không cần để ở trong mắt, chúng ta cho ngươi thời gian đuổi theo, nhưng ngươi cuối cùng rồi sẽ chết tại chúng ta tuổi thọ trước đó."
"Mà chúng ta vẫn như cũ sẽ tuổi trẻ như xưa, đến ngươi chỗ tọa hóa bên trên tam trụ linh hoạt thơm mát."
(gia tộc, làm ruộng, trường sinh, thân hóa phúc địa, càng già càng bất tử)
Truyện Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười Không Thiết Sống của tác giả Kiều Dữu kể về Khương Ngộ đã sống ngàn năm, không, nói
đúng hơn là du đãng ngàn năm, vì y thực chất là một vong hồn.
Một ngày nọ, y vô tình có được thân thể, mà người này chính là một hôn quân trong lịch sử sẽ bị người soán vị, chém đầu.
Khương Ngộ: Ồ...
Vốn là một chúa lười, ngôi vị Hoàng Đế này đối với y thật sự là ác mộng.
Hiện giờ y chỉ muốn hai tay dâng lên thiên hạ, tốt nhất là chết sớm sớm chút, để hắn mau chóng trở về làm du hồn của hắn
Để ép nhà họ Ân nhanh chóng mưu phản, y gọi trưởng tử nhà ấy vào cung hầu hạ. Ngay tức khắc cả triều đình mắng chửi, nhà họ Ân
suýt xông vào lột da rút gân y.
Đêm xuống, Khương Ngộ chậm rì rì đưa ra những yêu cầu hạ nhục Ân Vô Chấp đang nhìn mình bằng ánh mắt tàn nhẫn: Muốn ôm, muốn tắm,
muốn mát xa, muốn dỗ ngủ.
Sau đó Ân Vô Chấp bị xua đi phê tấu chương.
Ngày thứ hai y tiếp tục hạ nhục: Muốn ôm, muốn đút cơm, muốn đẩy xích đu, muốn cưỡi ngựa.
Thiếu niên Hàn Vũ Thiên tóc trắng, một mình đứng trêи đỉnh cao của vũ trụ, ba ức vạn năm chưa một ai vượt qua được hắn.
Biến cố xảy đến khiến Hàn Vũ Thiên tan nát thể xác thần hồn chạy về tiểu thế giới đoạt xá một đứa trẻ đang còn trong bụng mẹ để
trùng sinh.
Hàn Vũ Thiên khi trùng sinh đã rơi vào Hàn gia, hắn được nhận mọi loại yêu thương từ cái gia tộc nhỏ này, Hàn Vũ Thiên cứ nghĩ
mình sẽ đám chìm trong hạnh phúc này lâu hơn nữa, nhưng hắn còn có việc của riêng mình không thể vì một cái tiểu thế gia mà bỏ đi
ức vạn năm tu hành.
* tên trước là TRÊU EM KẾT HÔN
Tác giả: Quân Lai
Độ dài: 53 chương chính + 20 ngoại truyện
Thể loại: Original (Tác giả tự sáng tác), Nam x Nữ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Gia tộc quyền thế (hào môn thế gia), Nhân vật ưu tú
(Thiên chi kiêu tử).
Edit: peterpandreammate
CP: Tổng giám đốc Thẩm Cố x Nhà thiết kế thời trang Tần Xu
Giới thiệu 1:
Cô cả nhà họ Tần – Tần Xu trắng trẻo kiều diễm động lòng người, vòng eo tơ liễu nức tiếng Nam Thành. Tiếc thay cô Tần ăn có nhai
nhưng nói không nghĩ, kiêu căng thích gì làm nấy, ỷ vào gia thế nên nhìn người bằng nửa con mắt. Đã thế cô Tần còn ngang nhiên tự
tuyên bố hủy bỏ hôn ước với cậu ba nhà họ Thẩm – Thẩm Cố.
Nhà họ Tần đầu tư thất bại, Tần Xu bị giới thượng lưu cười hả hê. Để bảo vệ công ty, Tần Xu chấp nhận sự sắp xếp của gia đình, xin
chồng chưa cưới trước đây giúp đỡ, một lần nữa kết hôn với Thẩm Cố.
Để hai nhà Tần – Thẩm kết thông gia, Tần Xu ân cần chăm sóc anh, hao tâm tổn sức theo đuổi Thẩm Cố vài tháng nhưng không được hồi
đáp. Thế là cô quyết liều một phen cầu hôn luôn.
Tối hôm đó Tần Xu ôm một bó hoa hồng gõ cửa nhà Thẩm Cố, ánh mắt chân thành tha thiết: “Anh Thẩm, anh có thể cưới tôi không?”.
Đôi mắt sâu thẳm của Thẩm Cố quan sát Tần Xu một lượt, cất giọng trầm thấp lười nhác: “Có chịu gọi chồng không?”.
Tần Xu đỏ mặt, cắn môi: “Có”.
Giới thiệu 2:
Vào đêm tân hôn, một người nằm giường, một người nằm sô pha, đôi bên giữ tâm tư riêng mình. Không biết đã qua bao lâu, Tần Xu buồn
ngủ díp mắt, người đàn ông trên giường vỗ chỗ cạnh bênh bảo cô đến nằm.
Trái tim Tần Xu thắt một nhịp, ngoan cường “chống” mắt: “Anh cứ ngủ đi, cha sinh mẹ đẻ tôi vốn không thích ngủ”.
– Một người đàn ông mưu mô muốn vợ yêu mình nhiều hơn mà giả vờ phớt lờ vợ.
– Nam chính cầm tay giăng bẫy để vợ theo đuổi mình. (Cảm ơn bà Ninh đã góp ý cho tui câu này).
– Câu chuyện ngọt ngào sau kết hôn.
Văn án:
[Nữ chủ một khi đã máu thì ai cũng dám đạp VS Nam chủ một khi lên cơn thì tự đào hố chôn mình cũng không ngại]
[Sự sắp đặt tỉ mỉ qua một trăm năm, chỉ để người thấy được thời đại thịnh thế thái bình này]
[1]
Người cải tạo Mặc Khuynh sinh ra trong chiến loạn, sau 100 năm ngủ say bất ngờ thức tỉnh, được căn cứ bí mật số tám đưa vào một
gia đình "bình thường" nào đó tiến hành quan sát, trở thành một học sinh trung học "bình thường".
Mặc Khuynh được căn cứ lựa bừa cho vài cái mác thân phận.
Cô gái chăn dê trong thâm sơn cùng cốc;
Mạo danh thân phận thiên kim tiểu thư;
Học sinh kém thành tích đội sổ;
...
Người người hoài nghi, người người chế giễu.
Kết quả --
"Vì sao Diệu thủ thần y lại gọi cô ta là sư phụ?"
"Quái lạ, sao ai gặp cô ta cũng giống như gặp bà nội thế nhỉ?"
"Giải tán đi, nâng đỡ cô ta chắc chắn là một thế lực mạnh cấp địa cầu."
...
Mặc Khuynh: "Tuy là tôi đe dọa căn cứ, khiến trưởng giả quỳ gối, vãn bối kinh sợ, nhưng tôi biết, tôi là một người làm công ưu tú
cần cù tận tụy."
Lãnh đạo: "Bỏ cái dao trên cổ tôi xuống đã rồi nói tiếp!"
[2]
Giang gia của Đế thành có một vị Giang gia(*), thần bí khó lường, lai lịch là một ẩn sổ, lại có thể hô phong hoán vũ ở Đế thành,
người người sợ hãi chỉ muốn né càng xa càng tốt.
(*) gia trước là nhà, nhà họ Giang, còn gia sau là gia trong lão gia, gọi thế vì ổng địa vị cao còn ổng có già hay không thì không
biết:>
Thế nhưng, vị Giang gia này lại đam mê đủ loại vai diễn: nhân viên phục vụ, người bán hàng rong, kẻ lữ hành... đẳng cấp gì cũng
có.
Mặc Khuynh: "Anh đã thành công thu hút sự chú ý của tôi."
Thuộc hạ: "Có lẽ Giang gia bị yểm bùa rồi."
Giang gia buồn rầu thở dài: "Tôi chỉ là một thế thân được sắp xếp vào mà thôi."
Mọi người: Đây chính là lý do ổng bị hắc hóa thành tên điên đấy hả?!
***
Tác giả: NÃI CÁI BA BA
Editor/dịch giả: AKDLFLS
Năm thứ hai sau khi tôi mất, Lâm Viễn kết hôn với người trên đầu quả tim của anh ta.
Mọi thứ vẫn như thường, ngoại trừ……
Anh ta đã gọi nhầm tên cô dâu.
“An Nhiên, anh nguyện ý.”
Giọng nói mạnh mẽ.
Nhưng, An Nhiên … là tên của tôi.
Tôi giật mình, cho là anh ta đã nhìn thấy tôi.
Nhưng thay vì nhìn về hướng tôi, anh ta lại nhìn vào hư vô.
Phía khách mời ồn ào nghị luận.
Cuối cùng anh ta đã cho dừng buổi lễ kết hôn này lại.
Tác giả: Sakura Izumi
Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình, Huyền Huyễn
Giới thiệu:
Cuộc sống nơi hoang đảo này, không có bất kì thứ gì, chỉ có thể dựa vào thực lực.
Cảm tưởng như ta thành vương của cõi không, ta còn có hệ thống, mà hệ thống thì khác gì bàn tay vàng?!
Ta chắc chắn trở thành chúa đảo!!!!
365 ngày sinh tồn có thật sự tồn tại?
Tác giả: Trang Nguyễn
Thể loại: Đam Mỹ, Huyền Huyễn
Giới thiệu:
Là một người có slogan của riêng mình "Ngoài đời thì không bằng ai, một khi lên mạng thì không ai bằng mình". Phạm Gia Huân bị hệ
thống đi làm nhiệm vụ trong trạng thái vô thanh vô thức, thanh niên không bằng cấp vừa thất nghiệp cứ thế đi một chuyến du lịch
xuyên không gian và thời gian.
Qua mỗi thế giới, trí nhớ của Phạm Gia Huân sẽ bị xoá đi khiến cậu chỉ biết mình đã vô phước bị hệ thống điểm danh kéo đi mà không
nhớ bản thân đã trải qua bao nhiêu thời gian chửi rủa hệ thống vô trách nhiệm.
Nhiệm vụ của Phạm Gia Huân chính là đóng thật tốt diễn thật hay vai pháo hôi luôn luôn tìm chết.
Còn hệ thống thì có lời nguyền nâng cấp, cứ offline nâng cấp là y như rằng có điềm.
Tác giả: Thiên Pháp Hư Vô
Thể loại: Huyền Huyễn
Giới thiệu:
Truyện Bá Vương Chi Lộ của tác giả Thiên Pháp Hư Vô kể về Lục Vũ đã từng là bá chủ ở thượng tầng thế giới Chiến Linh, vì truy cầu
cảnh giới cao hơn mà không ngừng tu luyện. Một ngày kia nhận được kỳ duyên có được thần vật Dương Linh Hoàn, Lục Vũ cùng mọi người
ở Nguyệt Hoa Tông đang nghiên cứu cách sử dụng thì xuất hiện ánh sáng khiến cho nhục thân của mọi người trong tông môn bị hủy
diệt. Cơ duyên may mắn nàng cùng mọi người dung nhập vào Âm Dương Linh Hoàn giữ lại được linh hồn chờ ngày phục sinh. Sau vô số
tuế nguyệt có nam nhân đạt được Âm Dương Linh Hoàn, đó là kẻ xuyên việt đến từ địa cầu,Âm Dương Linh Hoàn dung nhập vào thức hải
mở ra Hệ Thống Bá Vương Lộ. Lục Vũ tiếp nhận vô số tri thức trở thành sư phụ dẫn dắt hắn trên con đường bá vương. Đồng thời cũng
tìm ra con đường của mình.
Bạn đang đọc truyện Đố Liệt Thành Tính của tác giả Hình Thượng Hương. Mặc dù Vệ Toản thân phận cao quý, là tiểu hầu gia sinh hoạt
không lo, nhưng mà hai mươi năm trôi qua, người khiến Vệ Toản thấy khó hiểu và khó đoán được nhất chính là Thẩm Diên, tử địch của
hắn.
Lúc hắn còn tiêu dao tự tại, là một người ở địa vị cao, Thẩm Diên căm ghét hắn, oán hận hắn, ghen tị với hắn.
Tới khi hắn không còn gì trong tay, ngã xuống tận đáy cốc, Thẩm Diên lại liều mạng cứu hắn
Hắn cười nhạo Thẩm Diên cần gì phải như thế.
"Thẩm Diên xấu tính, có vài người chỉ có thể để mình ta sỉ nhục mà thôi.”
Thẩm Diên nói lời này, coi như đã đem nửa cái mạng trải ra cho hắn con đường báo thù.
Một sớm trọng sinh, hắn lại trở về thời niên thiếu.
Tác giả: Cửu Hy
Thể loại: Ngôn Tình
Giới thiệu:
Truyện Anh Ấy Không Muốn Ly Hôn! của tác giả Cửu Hy kể về Khương Tâm Dao xuyên vào vai nữ phụ phản diện rong tiểu thuyết ngôn tình
ngọt sủng. Để bảo vệ cái mạng nhỏ của mình, cô quyết định ly hôn với nam chính nhanh chóng cao chạy xa bay. Cứ tưởng hắn sẽ vui vẻ
đồng ý, thế quái nào lại nhất quyết không chịu kí đơn ly hôn?
Bạn đang đọc truyện Cúp Điện Tôi Bị Bạn Cùng Phòng Hôn Trộm của tác giả Tổng Thị Khai Hội Đích Tiểu Đao. Tôi bị người khác hôn
trộm, vì lúc ấy cúp điện, vậy nên tôi chả biết là ai.
Nhưng phạm vi thì là bạn cùng phòng của tôi.
Tôi nghĩ ra một cách, nhắn tin cho cả đám bạn, nội dung là: "Cậu hôn dở thật đấy."
Để xem tôi có tìm ra tên gay chết toi nhà cậu không.
Bạn đang đọc truyện Hàng Xóm Của Tôi Là Cô Giáo của tác giả Coconut. Có hàng xóm mới vừa chuyển tới cạnh nhà của Ngọc Dương.
Ai mà ngờ lại là cô chủ nhiệm của Ngọc Dương luôn chứ!!!
Ngọc Dương còn cay cú vì bị cướp đi tô hủ tíu, món ruột của mình, ai ngờ duyên phận của nàng và cô giáo này đụng vào nhiều như
vậy.
Nàng lại còn thành trợ lí của cô ấy nữa chứ, cái gì vậy trời?!
Bạn đang đọc truyện Trừ Tôi Ra Tất Cả Đều Không Phải Con Người của tác giả Trĩ Sở. Đại yêu quái năng lực mạnh mẽ nhất chỉ có một
người thừa kế mang huyết thống của mình tên Vệ Hoàn.
Nhưng Vệ Hoàn không may tử vong trong một trận tập kích.
Thiên ý khó lường, Vệ Hoàn trọng sinh, lại không ngờ thành một nhân loại yếu ớt, lại còn ở bên địch doanh, đầy rẫy nguy hiểm.
Vệ Hoàn muốn tìm ra nguyên nhân bản thân tử vong, vì vậy buộc phải về lại trường đại học Sơn Hải, trường dành cho yêu thú đệ nhất,
trước kia mình từng học
Từ đó trở thành sinh viên nhân loại đầu tiên trong trường từ trước đến nay, mở khóa phó bản học đường "Trừ tôi ra, tất cả đều
không phải con người" đầy kích thích.
Chưa cần bàn đến những chuyện khác, Vệ Hoàn sợ nhất chính là khắc tinh kiếp trước của mình. Dù sao thì năm đó, mỗi khi cậu dùng kỹ
năng phân thân - phân thành chín bản sao khác đều bị tên Kim Ô này nhìn thấu được bản thể.
Vệ Hoàn: Vì sao cậu chỉ liếc mắt thôi đã nhận ra tôi vậy?
Bạn đang đọc truyện Ly Hôn Rồi, Liệu Chúng Ta Có Thể Quay Lại của tác giả Hoằng Khuynh Chiết Chỉ. "Cố gắng rồi tình yêu sẽ đến,
nhưng cố gắng lắm rồi không được thì sao?". Diệp Thiễu Ngưng và Sở Đãng Nhân đã yêu nhau từ hồi còn ngồi trên ghế nhà trường, trải
qua bao khó khăn thăng trầm mới tiến tới hôn nhân.
Nhưng
Quả nhiên không nằm nhoài dự đoán, mọi thứ đều diễn ra theo kế hoạch của bà. Tình cảm rạn nứt đã đưa cuộc hôn nhân của anh và cô
tới bờ vực ly hôn.
Sau khi ly hôn, Diệp Thiễu Ngưng cô quyết định ra nước ngoài ở cùng chị gái của mình. Chưa được bao lâu thì cô phát hiện mình có
thai, biết rằng đứa con này của Sở Đãng Nhân thì cô giấu kín vô cùng mà sinh đứa bé ra trong âm thầm.
Nhiều năm sau, cô quyết định trở về nước. Cả hai gặp lại, liệu có hàn gắn được tình xưa?
Tác giả: Hồ Vĩ Đích Bút (Bút lông đuôi chồn)
Thể loại: Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Giới thiệu:
Thiên đạo quỷ dị, Tiên Phật dị thường, có đúng như vậy chăng? Hay tất cả là giả? Lý Hỏa Vượng rơi vào bối rối, không cách nào phân
biệt được. Nhưng khiến cậu không có cách nào phân biệt chỉ có mấy thứ này. Còn có chính bản thân cậu, cậu bệnh rồi, bệnh rất
nặng.
Tác giả: Havi
Thể loại: đam mỹ, cường công-nhược thụ, báo thù, tàn nhẫn lãnh khốc tra công, si tình đáng thương khuyết tật thụ, nhất thụ đa
công, SE chính văn/ HE ngoại văn
Văn án:
Hơn 10 năm trước, Cố lão gia dẫn về một cậu bé thanh tú, ốm yếu hướng về phía người con trai đang ngồi trên sofa nói đây là em
trai hắn.89
Lần đầu tiên nhìn thấy y, Cố Vãn Thâm cho rằng đây thật sự là một cậu bé trong sáng, sạch sẽ. Hắn nghĩ y thật sự không thích hợp
sống trong nhà chính của gia tộc- nơi người người cấu xé nhau, hoàn toàn không xem máu mủ là vấn đề gì cả.
Lần thứ hai thấy y chính là trong vườn hoa sau nhà. Y lúc ấy mặc áo choàng ngủ bằng tơ tằm màu trắng, tà áo phất phơ thật sự đẹp
động lòng người. Hắn biết chính lúc đó, hắn đã say cậu bé này. Cái say không phải do rượu hay nắng.11
Hơn 8 năm trước, lần đầu tiên hôn y, hắn cảm thấy cuộc sống mình chỉ cần có y bên cạnh là đủ, không cần vợ con, chỉ cần có y, một
mình y.
Hơn 7 năm trước, hắn thật ra mới phát hiện, so với yêu và bị phụ điều đau đớn nhất là chính mắt thấy người mình yêu, một thân đầy
máu, tay run rẩy cầm con dao được khắc "Thâm-Vĩ". Đó là con dao hắn mua tặng y khi hắn đi du lịch, lại đặc biệt kêu thợ khắc tên
hai người cùng một con rồng hùng vĩ. Mà cũng chính con dao ấy đang nhuộm đỏ máu của bố hắn. Nhìn thân thể người đàn ông thân sinh
ra mình nằm dưới sàn nhà lạnh ngắt, tim hắn từ ấy cũng giá lạnh. Hắn không phải không biết bố hắn có bao nhiêu tồi tệ, nhưng 21
nhát dao, cũng đã đủ làm hắn không thể nào điên cuồng hơn. Lúc ấy, hắn 20, y 18.25
Y sau đó đã trốn chạy được khỏi hắn, khỏi thế lực gia tộc hắn.
Hơn 2 năm sau đó, hắn gặp lại y. Chính là trong gay bar hắn đã thu mua. Y- người hắn từng yêu, cũng là người đã gϊếŧ ba hắn đang
làm ngưu lang.12
Điên cuồng tra tấn, điên cuồng dằn vặt, điên cuồng chà đạp, cũng chính là điên cuồng đau.
Thống và hận, một kể đau tận tâm can, một kẻ vùi hận vào sâu trong tâm trí.
Vậy mà... Một kẻ nguyện yêu, một kẻ lạnh lùng. Phút cuối nhận ra. Hơn 1/3 cuộc đời, hắn đã sai đến không thể quay đầu lại.6
Nếu có thể, hãy để tôi yêu em lần nữa...
Giới thiệu:
"Hah! Cuối cùng có lẽ cũng chỉ có ngưu lang mới thích hợp với cậu"
"Thế nào? Cảm giác thoải mái lắm? Bị một đống nam nhân thao lại vẫn cương được thật quá dâʍ đãиɠ đi"
"Chết tiệt? Y chạy? Được để xem y lại bao xa. Y chạy được bao nhiêu km, cứ đánh gãy chân y rồi nối lại bấy nhiêu lần"
"Ghen? Khóc? Hừ, biết không Bạch Hàn Vĩ, cậu từ 7 năm trước đã không còn tư cách ghen nữa. Để cho cậu sống, chính là muốn từ cậu
thống khổ đổi lấy một chút thoải mái cho tôi"
"Con mẹ nó? Cậu không chạy, lại muốn tự tử? Cho dù cậu muốn chết cũng không phải do cậu muốn là được. Nghe rõ, cậu phải sống, phải
sống để thống khổ"
"Nói yêu tôi đi. Tôi xin em. Nói yêu tôi. Đừng im lặng. Đừng tự tử nữa. Tay em có nhiều vết thương lắm rồi. Van cầu em"
Nếu có thể, cho tôi được yêu em một lần nữa... Có được không?