Thạch Chí Kiên trọng sinh trở lại Hồng Kông năm 1967, trong thân phận người nằm ở dưới tận đáy xã hội , hắn làm thế nào có thể lợi dụng trí nhớ và lịch sử để quật khởi ở mảnh đất Hương Giang đầy dãy thị phi và truyền kỳ này.
Truyện làm chúng ta hoài niệm về Hồng Kông những thập niên trước, thời kỳ mà điện ảnh xứ cảng thơm lên ngôi, chúng ta sẽ gặp lại rất nhiều truyền kỳ trong truyện này!
Giết địch bạo công lực, công lực tăng thêm vô hạn!
Vệ Phàm xuyên qua thế giới khắp nơi tràn đầy yêu ma, quỷ quái hoành hành khắp chốn, nhưng hắn lại dễ dàng giết địch và bạo công lực.
10 năm công lực Kim Chung Tráo: kim chung hộ thể, mình đồng da sắt.
100 năm công lực Kim Chung Tráo: hổ khiếu long ngâm, thanh đãng quần ma.
1000 năm công lực Kim Chung Tráo: kim cương bất hoại, nhật nguyệt đồng huy.
Trên chín tầng trời, Thần Ma ngồi cao, gieo rắc tai họa cho muôn dân!
Vệ Phàm rút đao ra và nói: "Đừng hiểu lầm, không phải ta muốn làm chim đầu đàn, ta chỉ muốn giết các ngươi bạo công lực!"
Tên khác «Nhường ngươi luyện võ, ta giết yêu ma bạo công lực».
Tỉnh lại sau giấc ngủ, sau khi cửa tiệm tạp hóa của Tô Lăng bị trói định bởi hệ thống giao dịch vị diện thì cô liền xuyên thư.
Thế giới đầu tiên: Cẩm lý niên đại văn. Trên núi phía sau thôn Đại Vương bỗng nhiên xuất hiện một cửa tiệm tạp hóa, đồ vật bên trong tiệm tạp hóa còn nhiều và rẻ hơn Cung tiêu xã, gạo trắng bóng, bột mì tinh khiết không có một tia tạp chất, càng có đường đỏ sữa bột có thể mua thoải mái không giới hạn số lượng, toàn bộ thôn dân đều mừng như điên.
Thế giới thứ hai: Cổ đại chạy nạn văn. Đất đai khô cạn, giếng cạn tìm không ra một giọt nước, toàn thôn già trẻ nắm chặt dây lưng quần, chuẩn bị vào trong huyện thành mua lương thực giá cao, mau chóng chuẩn bị một chút chạy nạn. Bỗng nhiên, bên trên núi phía sau xuất hiện một cửa tiệm, trong tiệm sàn nhà sạch sẽ không có một hạt bụi, hai cánh cửa sổ làm bằng lưu ly, ở trong đó bán đều là lương thực khan hiếm mà bọn họ đang cần, giá cả còn rất rẻ! Mua!
"Đang đơn giản hóa Cực Sơn hô hấp pháp. Đơn giản hóa thành công ... Cực Sơn hô hấp pháp → hô hấp!"
Trần Phỉ hít sâu một hơi.
"Cực Sơn hô hấp pháp điểm kinh nghiệm +1."
“……”
Tên cũ: Tu Luyện Bắt Đầu Từ Đơn Giản Hóa Công Pháp
"Đệ tử Lê Uyên, bái cầu thương thiên thụ lục!"
...
Tác phẩm đã xong 《 chư giới đệ nhất nhân 》《 chư thiên hình chiếu 》《 đại đạo kỷ 》
***
Vietsub: "Đệ tử Lê Uyên, cầu trời ban hack!"
[1] Chưởng Binh Lục: nhận exp/skill của binh khí.
[2] Chưởng Âm Lục: nhận tình báo.
Dịch: Nhật Chái Dọ
Biên: Mì Cay Khum
【 nhiệm vụ một: Mới vào Tu Tiên Giới, ngươi đã đạt được trúc cơ pháp môn, mời đánh g·iết "Bất tử thần long" thử một chút a 】
"Hệ thống ca, trước tạm không đề cập tới tân thủ nhiệm vụ đúng g·iết đầu long chuyện này, có cái vấn đề nhỏ, ta không có bị xuyên việt."
【 nhiệm vụ nhị: Ngày tận thế tới, thức tỉnh cấp E dị năng về sau, liền nên đại triển thân thủ, mời đơn đấu "Zombie vương" thử một chút đi. 】
"Ca, trước không đề cập tới ta còn tại hiện đại, cứ dựa theo ngươi Logic đến, ta vừa mới không phải cũng còn tại Tu Tiên Giới sao? Hơn nữa ngươi ngược lại là cấp ta thức tỉnh dị năng a, g·iết Zombie vương, ta?"
【 nhiệm vụ ba: Toàn nữ thế giới, ngươi trở thành duy nhất trân quý nam tính, mời hướng chí ít ba cái khác biệt mục tiêu, gieo rắc ngươi mồ hôi thử một chút đi. 】
"Ca, đời ta không cầu qua ai, ta hiện tại quỳ xuống, ngươi dẫn ta đi thế giới này đi, thật van ngươi."
...
"Chờ một chút, con mẹ nó ngươi quản con giun kêu bất tử thần long?"
"Chờ một chút, sinh hóa hình thức bên trong đánh g·iết cũng có thể tính g·iết?"
"Chờ một chút, hừ nhẹ cũng có thể xem như gieo rắc thành công?"
...
【 nhiệm vụ bốn: Thanh lâu chém yêu. 】
"Hì hì."
...
"Thúc, ngươi đừng cười a, ta thật sự là đến chém yêu!"
"Hai tay ôm đầu ngồi xuống! Ai bảo ngươi đứng lên?"
"Hệ thống, ngươi hại ta hại thật đắng a! ! !"
Năm mươi ức nhân loại xuyên việt đến Tu Tiên giới, mỗi người đều trở thành tầng đáy ma tu, sống trong cảnh nguy nan lúc nào cũng có thể chết.
Mỗi ngày, hàng vạn người ngã xuống…
Ngươi — là một trong số đó.
Ngươi sẽ lựa chọn điều gì?
Lặng lẽ cắn răng sống sót, tu hành trăm năm, ngàn năm, chờ thời xuất thế tung hoành thiên hạ?
Hay nghịch thiên mà đi, lấy máu nhuộm trời, lấy oán khí che khuất nhật nguyệt?
May thay, trong thức hải ngươi ẩn giấu một cánh cửa thông đến thế giới Zombie!
Zombie có sinh hồn, máu tươi, xương trắng, da người, oán niệm…
• Lấy vô tận sinh hồn, huyết tế thành 【Luyện Hồn Phiên】!
• Dùng hằng hà sa số máu tươi, tu luyện 【Huyết Thần Kinh】!
• Gom góp xương trắng vạn tộc, tế luyện thành 【Bạch Cốt Thần Ma】!
Thế kỷ 21, một công chức xuyên về cổ đại ngoài ý muốn, trở thành tiểu kỳ quan nơi biên thuỳ tây nam của Ung quốc.
Lâm Mặc tỉnh lại, phát hiện bản thân đã thành tử tù tội phản quốc. May mắn thoát chết, hắn lại bị ép thành nội gián của địch quốc.
Trong đêm dài vô tận, nơi chỉ toàn lừa dối và phản bội, hắn mang hai thân phận, vừa là gián điệp, vừa là quan binh.
Từ Luyện Ngục nơi biên cương máu lửa, đến chốn quyền lực sâu thẳm của đế quốc, mỗi bước đi đều phải đánh cược bằng mạng sống.
Hãy xem hắn làm thế nào, giữa những lời dối trá cùng mạng lưới phản bội chằng chịt, chém ra một con đường máu, từng bước từng bước tiến lên đỉnh tối cao!
Khởi đầu: một tiểu kỳ quan vô danh ở Tĩnh Biên ty.
Kết cục: quyền nắm thiên hạ, say ngủ trên gối mỹ nhân, ngồi vững ngôi cửu ngũ, duy ta xưng tôn!
Lâm Mặc than thở: “Ta chỉ muốn yên ổn có một lớp học, sao các ngươi cứ phải bức ta đến bước đường này?”
“Ngươi đi công tác được không hả!?”
“Lúc trước chúng ta đã nói rõ rồi, mỗi tháng ta chỉ việc lĩnh lương đúng hạn, còn chuyện kiếm tiền là do ngươi phụ trách!”
Là một kẻ trùng sinh,
A Hữu ca mặt dày mày dạn nói ra những lời vô liêm sỉ như thế.
Đêm đã về khuya, bóng tối phủ kín khắp nơi, bao trùm lên cảnh vật. Thế nhưng trong núi lại chẳng hề yên tĩnh, tiếng mãnh thú rít gào rung động cả non sông, cây cối rung lên, lá bay tán loạn.
Chốn rừng núi mênh mang là nơi hoạt động của vô số mãnh thú hồng hoang cùng những chủng tộc sót lại từ thời Thái Cổ. Tiếng kêu đáng sợ của muôn loài rống lên trong bóng tối, khiến mặt đất như muốn nứt toác ra.
Từ trong dãy núi trông xa thấy có thấp thoáng một quầng sáng nhu hòa, tựa như một ngọn nến lập lòe dưới màn đêm đen vô tận, lẩn khuất giữa muôn trùng núi, ánh sáng dường như có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.
Đến gần hơn, có thể thấy rõ ở đó có một nửa thân cây khô khổng lồ, đường kính thân cây ước chừng hơn chục mét, toàn thân cháy đen, ngoại trừ một nửa thân cây này, chỉ còn lại một cành cây yếu ớt nhưng lại tỏa ra sức sống. Lá cây lung linh như được khắc từ lục ngọc, tán phát từng đốm sáng nhu hòa bao trùm lấy cả một thôn làng.
Nói một cách chính xác thì đây là một thân cây sét đánh, rất nhiều năm về trước nó từng gặp phải một trận sét thông thiên, vòm cây um tùm cùng sức sống tràn trề của gốc liễu già đã bị sấm sét phá hủy. Nay chỉ còn lại một đoạn gốc cao chừng tám chín mét trồi lên mặt đất, đường kính rộng kinh người, cành liễu duy nhất sót lại kia trông như sợi xích thần bằng mây lục bích, hào quang ngập tràn bao trùm che chở cho cả thôn làng, khiến mảnh đất này trở nên mông lung như một vùng tiên thổ, trong chốn đại hoang cảm giác vô cùng thần bí.
Nhà nhà trong thôn đều xây bằng đá. Đêm khuya thanh vắng, vẻ an lành yên ả của chốn này dường như tách biệt hẳn với bóng tối cùng tiếng mãnh thú gào thét bên ngoài.
“Hú uuuuu….”
Một trận cuồng phong thổi qua, có đám mây đen khổng lồ vắt ngang trời, che kín cả màn đêm, chắn nốt chút xíu ánh sao yếu ớt khiến dãy núi càng thêm tăm tối.
Một tiếng chim kêu hung tợn từ trên cao vọng xuống, tiếng kêu sắc lẻm có sức xuyên thấu mạnh, không ngờ lại bắt nguồn từ đám mây đen kia. Nhìn kỹ, thì ra đó là một con chim khổng lồ to đến không tưởng, che lấp trăng sao, dài không biết bao nhiêu dặm.
Đi qua Thạch Thôn, nó cúi đầu nhìn xuống, hai con mắt tựa như hai vầng trăng máu, hung khí ngút trời. Nó nhìn chằm chằm gốc liễu già trong chốc lát, cuối cùng bay về phía sâu nhất trong dãy núi.
Yên ắng một lúc lâu mãi cho đến tận nửa đêm, mặt đất bắt đầu rung chuyển. Một bóng dáng mơ hồ từ phương xa bước tới, cao ngang đỉnh núi!
Một hơi thở kì lạ lan tỏa, núi rừng lặng ngắt một cách chết chóc, hung cầm mãnh thú cúi rạp mình không dám phát ra một chút xíu âm thanh.
Lại gần, đây là một sinh vật có hình người, dáng đứng thẳng, nó cao lớn vô cùng, sánh ngang đỉnh núi, toàn thân nó không có lông tóc gì mà dày đặc một lớp vảy vàng kim lấp lánh. Mặt nó phẳng lì, chỉ có một con mắt thẳng, mỗi lần chớp mở như có ánh sét vàng kim rạch qua, sắc bén ghê người. Toàn thân nó huyết khí mênh mông, tựa như một vị thần ma!
Nó đi ngang qua chốn này, liếc nhìn gốc liễu, thoáng dừng chân rồi dường như đang vội vã lên đường, cuối cùng nhanh chóng bỏ đi. Vô vàn ngọn núi như đang rên rỉ dưới từng bước chân của nó, cả chốn núi rừng cũng bị uy thế ấy làm cho run rẩy.
Bình minh lên, một con rết dài mười mét, thân to như thùng nước, tỏa ánh sáng bạc lấp lánh bò ngoằn ngoèo trong núi. Con rết như được đúc từ bạc trắng, mỗi một đốt đều sáng bóng dữ dằn, đập vào đá núi rầm rầm, tia lửa bắn tung tóe. Nhưng cuối cùng nó lại tránh qua Thạch Thôn mà không hề xâm nhập, nơi nó đi qua sương đen mịt mù, muông thú đều lẩn tránh.
Một cành liễu mảnh mai tỏa ánh sáng bích hà óng ánh khẽ đung đưa trong gió….
Huyền Càn đại lục, tông môn san sát, cường giả vô số.
Thiếu niên Chu Hằng dựa vào một thanh đoạn kiếm màu đen thần bí trong đan điền, từ Nguyên Thạch Trấn nho nhỏ đi ra và ở trong đại
thế này chiến ra một mảnh thiên địa.
Người cùng hung cực ác, giết!
Người chèn ép thân hữu ta, giết!
Người cản trở ta thành đạo, giết!
Đăng thiên lộ đạp khúc hành ca, một kiếm nơi tay, thiên hạ độc tôn!
Về cảnh giới:
- Luyện Thể Cảnh: có mười hai tầng lại có thể chia làm bốn cảnh giới:
Ba tầng đầu là Luyện Bì Cảnh; Từ tầng bốn đến tầng sáu là Luyện Nhục Cảnh; Từ tầng bảy đến tầng chín là Luyện Cốt Cảnh; Từ tầng
mười đến tầng mười hai là Luyện Huyết Cảnh.
- Tụ Linh Cảnh: có nhất trọng thiên; nhị trọng thiên; tam trọng thiên
- Tụ Linh tam trọng thiên hướng lên trên, chính là Sơ Phân Cảnh, sau đó là Ích Địa Cảnh, Khai Thiên Cảnh, Sơn Hà Cảnh, Linh Hải
Cảnh, Kết Thai Cảnh, Thần Anh Cảnh, Hóa Thần Cảnh... và lên trên nữa...
Truyện Quý Phi Lúc Nào Cũng Muốn Được Lười Biếng của tác giả Đại Quả Lạp kể về Tiêu Hề Hề không hề đoán được mình lại xuyên về cổ
đại, còn trở thành tiểu lão bà của Thái Tử.
Kịch bản thế này, xác định chính là cung đấu rồi!
Hả? Cái gì cơ? Tiêu Hề Hề khó hiểu, nàng là một con cá mặn mà thoi!
Tranh sủng là gì? Không bao giờ!
Làm cá mặn mới là lẽ sống của đời nàng, ăn no chờ chết chính là chân lý sống!
Nhưng điều nàng không ngờ là, Thái Tử cao lãnh lại thích nàng ở điểm này?!
Tống Thiên Trạch là thẳng nam, thẳng ở cả hai nghĩa, mà còn là người cực kì chán ghét tình yêu đồng tính.
Lạc Hàn là gay, cũng là bạn cùng phòng của Tống Thiên Trạch.
Bạn cùng phòng vừa chuyển đến ngày đầu tiên, Tống Thiên Trạch đã cực kì ghét bỏ nói: “Tôi không thích gay, tránh xa tôi một chút!”
Khổ nỗi Lạc Hàn yêu thầm bạn cùng phòng, vì để tránh bạn cùng phòng càng thêm chán ghét mình, cậu chỉ đành một mình gặm nhấm thứ tình yêu cay đắng này.
Vừa bắt đầu, giới hạn vạch ra rất rõ ràng.
Bạn cùng phòng thậm chí còn không thèm nhìn cậu lấy nửa con mắt: “Tôi chán ghét gay.”
Một thời gian sau
Bạn cùng phòng liếc nhìn cậu một cái, có chút không được tự nhiên nói: “Tuy tôi ghét gay nhưng tôi có thể cho cậu ngoại lệ, bằng không thì thử làm bạn đi.”
Về sau
Bạn cùng phòng lý lẽ hùng hồn: “Dù sao cũng là bạn rồi, nắm tay một cái cũng được chứ?”
Sau một phen giao lưu sâu sắc
Bạn cùng phòng thẹn hóa hóa giận: “Trai thẳng sao lại không thể hôn? Cậu xem thường trai thẳng à?”
Sau lần ngoại lệ thứ n của bạn cùng phòng
Bạn cùng phòng giống hệt keo chó dính mãi không rời: “Bà xã thật đẹp bà xã thật thơm, muốn hôn hôn bà xã nhỏ…….”
Lạc Hàn: “????”
Quan hệ tình bạn trong soáng khổ tâm gầy dựng, sụp đổ cmnr saooo?
“Không không không, xin cậu hãy cẩn thẩn mà ngẫm nghĩ lại, cậu là trai thẳng đóoo.”
“Tôi đã thành nhang muỗi rồi cảm ơn.”
“…….Không phải cậu chán ghét đồng tính luyến ái sao?"
“Em là ngoại lệ duy nhất của anh, dán dán bà xã ~”
“…….??”
Kinh hỉ tới quá đột ngột, Lạc Hàn hold không nổi, cậu cần phải chậm rãi vài giây, thế nhưng bạn cùng phòng căn bản không hề cho cậu thời gian, nằm nhoài lên người cậu ngửi ngửi mùi thơm nơi cần cổ mảnh khảnh của cậu, “Bà xã thơm quá, muốn ‘nắng’…….”
Đại não Lạc Hàn chết máy tại chỗ.
[Lời nói có hơi ngu ngốc thỉnh thoảng lại thích làm nũng hàng ngày tự vả đôm đốp trung khuyển công (Tống Thiên Trạch) X Yêu thầm nhưng tuyệt đối không hèn mọn có xíu vỏ bọc thanh lãnh bên ngoài đại mỹ nhưn thụ (Lạc Hàn)]
PS: Công bởi vì một vài ẩn tình ngày trước nên cực kỳ cực kỳ chán ghét gay (đương nhiên bao gồm cả thụ), thái độ thay đổi bắt đầu từ chương 19, sau đó mới dần dần đối tốt với thụ, ý thức được mình cong rồi liền trực tiếp truy thuê hỏa táng tràng.
Một câu tóm gọn: Thẳng nam mà tôi yêu thầm bị tôi vả mặt rồi.
Lập ý: Con người phải không ngừng đột phá chính mình.
Xuyên việt huyền huyễn thế giới, thu hoạch được tài nguyên gấp trăm lần tăng cường hệ thống!
Chỉ cần là tài nguyên, đều có thể gấp trăm lần tăng cường!
Tàn khuyết công pháp, gấp trăm lần tăng cường về sau trở thành vô thượng công pháp!
Thấp kém đan dược, gấp trăm lần tăng cường về sau trở thành vô thượng đan dược!
Phổ thông linh địa, gấp trăm lần tăng cường về sau trở thành động thiên phúc địa!
Tất cả không đáng chú ý hạ đẳng đồ vật, tại Hứa Trường Kình trong tay đều sẽ bảo vật!
Mấy năm về sau, Hứa Trường Kình đã đứng ngạo nghễ đỉnh phong, nhân gian vô địch!
Lâm Phàm đi tới dị giới, trở thành một tên quang vinh phổ thông đệ tử, nguyên bản thân ở tùy thời đều có thể bị người đánh thành bay liệng tình cảnh ở giữa, nhưng đột nhiên ở giữa, tình huống không đúng.
Hệ thống mở ra.
Keng: Rút trúng Vĩnh Hằng cấp BUFF: Thân thể bất tử.
Giờ khắc này, toàn bộ thế giới cũng không giống nhau.
Luyện khí đại sư: Đại ca, không tốt, Địch Tông luyện khí đại sư nghiên cứu ra duy nhất thần khí, tự bạo một cái là có thể hủy diệt một thành phố, hiện tại muốn chúng ta đàng hoàng một chút, nếu không liền giết chết chúng ta, chúng ta sợ.
Lâm Phàm: Đừng sợ, sở hữu đại ca ở đây.
Luyện đan đại sư: Đại ca, Địch Tông nghiên cứu ra siêu cấp thần dược, chiếm trước chúng ta thị trường, chúng ta sợ.
Lâm Phàm: Đừng sợ, sở hữu đại ca ở đây.
Tông môn cường giả: Đại ca, Địch Tông người mạnh nhất đột kích, chúng ta không phải là đối thủ, chúng ta sợ.
Lâm Phàm: Đừng sợ, sở hữu đại ca ở đây, đem ta 50 m đại đao lấy ra, ta đi dạy bọn họ đối nhân xử thế.
Đương đại giới triệt để an tĩnh sau đó, Lâm Phàm phát hiện vô địch thật rất tịch mịch.
Liền hỏi, ai còn có thể ban cho ta chết.
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Tiên hiệp , Tu chân , Hệ thống , Niên hạ , Xuyên thư , Sinh con , Chủ
thụ , Nhẹ nhàng , Sư đồ , 1v1
Một câu tóm tắt cực ngắn: Hiện giờ có muốn xuyên trở về cũng không còn kịp rồi!!!
【 văn án ngắn gọn không được nghiêm chỉnh lắm】
Nghe nói là công việc làm sư phụ ở Tấn Giang không được an toàn cho lắm!
【 văn án dài cực kì không đứng đắn 】
Lạc Duẫn Trần không thể hiểu được mà xuyên vào thế giới tiểu thuyết.
Khổ nỗi đây là một quyển truyện tu chân cực kì nát, nhân vật hiểm độc tàn ác trong truyện đã hành hạ nhân vật chính, ngược thân
ngược tâm nhân vật chính.
Tên sư phụ độc ác kia hành hạ người ta đến mức hắc hóa, trở về báo thù, và dĩ nhiên vinh hạnh trở thành "pháo hôi".
Lạc Duẫn Trần xuyên chính là nhân vật sư phụ đó.
Vừa mở mắt, hắn vừa lúc bị vai ác vừa mới bắt đầu hắc hóa hạ dược, ấn ở trên giường chuẩn bị làm việc không thể miêu tả.
Lạc Duẫn Trần:…… hình như ta có điểm thích?
***
Quý Quy Hàn vốn tưởng rằng chính mình đối Lạc Duẫn Trần làm loại chuyện này, nhất định sẽ bị trục xuất sư môn,
Tưởng tượng đến biểu tình sư tôn băng thanh ngọc nhuận của hắn khi tỉnh lại, hắn liền hưng phấn.
Ngày đầu tiên, Lạc Duẫn Trần đi gặp chưởng môn, Quý Quy Hàn không có việc gì,
Ngày hôm sau, Lạc Duẫn Trần mang theo đại đồ đệ đào ngó sen đi, Quý Quy Hàn không có việc gì,
Ngày thứ ba, Lạc Duẫn Trần mang theo tiểu đồ đệ trảo cá đi, Quý Quy Hàn không có việc gì,
……
Sau đó, Quý Quy Hàn rốt cuộc ngồi không yên,
Muốn thế nào mới có thể để cho người khác biết hắn là lão bà của ta? Rất gấp, online chờ.
***
Đối mặt Quý Quy Hàn, Lạc Duẫn Trần chỉ cho rằng bản thân là tra nam, nhưng là ——
Bạch bạch nhất thời thì thích, nhưng bạch ra con nít thì,
Không ai nói cho tra nam, quyển tiểu thuyết mất nết này cư nhiên…… Là sinh tử văn??
Ngay từ đầu, Lạc Duẫn Trần một chút không hoảng hốt, Na Tra được mẹ mang thai ba năm, hắn cũng có thể!
Chờ Quý Quy Hàn hắc hóa đi xa sư môn, hắn liền mang theo hài tử về quê làm ruộng!
Sau đó, nhìn Quý Quy Hàn từng bước tới gần, Lạc Duẫn Trần mặt không đổi sắc mà chặn cái bụng đang to lên của mình: Ngươi rốt cuộc
khi nào đi a??
———————-
Đọc gỡ mìn
1. Niên hạ, chủ thụ, 1V1 HE
2. Bìa mặt là hai người nghĩ thú, là hạt cơm thái thái khuôn mẫu
3. Sinh con! Sinh con! Sinh con! Có bánh bao!
4. Hư cấu loạn hầm, giả thiết đều vì cốt truyện phục vụ
5. Hy vọng giang tinh (cảnh xxx) có tự mình hiểu lấy, cộng đồng xúc tiến hài hòa hoàn cảnh
Tag: Sinh con, tiên hiệp tu chân, hệ thống, xuyên thư
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lạc Duẫn Trần, Quý Quy Hàn ┃
【 khôi hài + nhẹ nhõm + tượng cát + hậu trường 】 Diệp Tầm vượt qua đến một cái Sư giả vì Tôn thế giới, bi thảm học viện chèn ép, bị lưu đày đến man hoang chi địa, thời khắc mấu chốt hệ thống xuất hiện. Sau đó, hết thảy đều biến. Làm hắn lão sư, còn đang vì tìm thiên tài đệ tử đau đầu thời điểm, Diệp Tầm đã khua tay thước, đem các cái vị diện nhân vật chính đánh gào gào kêu. Làm hắn lão sư, còn tại khổ tâm vì môn hạ đệ tử chỉ đạo tu hành lộ tuyến thời điểm, Diệp Tầm nhân vật chính các đệ tử, đã tại chư thiên vạn giới các loại trang bức các loại bay. . .
Lục Nghiêu vào nhầm một trò chơi pixel nhỏ đóng vai thần linh, lại phát hiện trò chơi này liên kết với thế giới ở một chiều không gian khác.
[Tế phẩm] trong trò chơi sẽ tiến vào hiện thực, mà [Ban ơn] hắn dành cho cũng có thể đến thế giới trò chơi.
Là một thần linh thực tập, ngoại trừ chế tạo các loại thiên tai, thì chuyện hắn có thể làm cũng không nhiều lắm.
Mãi đến khi hắn cắn răng hồi sinh một sứ đồ, cách chơi của trò chơi đã xảy ra một chút thay đổi…
Tô Dạ Hàn xuyên qua thành Đại Chấn quốc Bình Nam vương phủ con thứ, vừa mở mắt, phát hiện mình sắp thay cùng cha khác mẹ đại ca tiến về kinh thành chết thay.
Tuyệt vọng thời khắc, vạn giới triệu hoán hệ thống thành công kích hoạt! Triệu hoán Tiêu Phong, Hàng Long Thập Bát Chưởng, cử thế vô địch!
Triệu hoán Tôn Ngộ Không, Tề Thiên Đại Thánh, một côn toái thiên địa!
Triệu hoán Hoang Thiên Đế, Tha Hóa Tự Tại, một kiếm đoạn vạn cổ!
Triệu hoán Thông Thiên giáo chủ, Tru Tiên Kiếm Trận, hủy diệt vạn giới!
Chư thiên vạn giới, vô luận là ai, đều có thể triệu hoán mà đến, Từ Khuyết, Diệp Phàm, Bàn Cổ, Hồng Quân. . .
Ngươi là vô địch thánh chủ? Ngươi là vô thượng Tiên Đế? Ngươi là hắc ám chí tôn? Không có ý tứ, tại trẫm trong mắt, hết thảy đều là con kiến hôi! Bởi vì liền trẫm sủng vật cẩu, đều có thể giây giết các ngươi!
Bất tri bất giác, Tô Dạ Hàn đã triệu hoán đến vô số cường giả, quét ngang vạn vực, thành lập mạnh nhất Thiên Đình, thành là mạnh nhất Thiên Đế!