Truyền thuyết Hoắc gia tứ gia bạc tình máu lạnh, không gần nữ sắc, bị bắt lấy cái vừa câm vừa điếc phế vật tân nương, ghét đến tân hôn đêm liền tính toán ném đi uy lão hổ…
Đêm đó bị hôn đến thất điên bát đảo tiểu nữ nhân phản tường đông Hoắc gia. “Nghe nói…… Ngươi thực ghét bỏ ta.” Hắn tiểu kiều thê mắt trong híp lại, nguy hiểm lại mê người.
Thanh lãnh cấm dục hoắc gia mặt không đổi sắc, động thủ bái quần áo: “Ân, ghét bỏ đến muốn mệnh.”
Từ thấy nàng đệ nhất mặt khởi, hắn liền biết, đây là cái muốn hắn mệnh tiểu yêu tinh……
Ngư Nương trùng sinh vào thời loạn thế, cả nhà gặp nạn.
Nàng nghĩ dựa vào bàn tay vàng có thể áp đảo tứ phương. Kết quả không có tác dụng gì nhiều.
Cuối cùng, dường như phải dựa vào bản thân để tìm kế sinh nhai.
Hà Tứ Hải, hay còn gọi là Hà Đại Lực, am hiểu làm ruộng, bê gạch, bốc phét, bày sạp, tích góp tiền, nuôi Đào Tử.
Đây chỉ là một câu chuyện về cuộc sống “Bình thường” của một "Con người bình thường".
Đây là một câu chuyện về việc trợ giúp người hoàn thành tâm nguyện, dẫn độ linh hồn.
Giúp chúng ta cùng đi tìm sự cảm động trong những thứ bình thường.
P/s: Từng chương truyện đều vô cùng ấm áp cảm động, hay nhất là khi đọc truyện lại bất giác mỉm cười. Không thấy áp lực, chỉ thấy
vô cùng thoải mái... Một bộ truyện có thể làm cho ngay cả đàn ông sắt đá cũng có thể rơi lệ!!!!
Độ dài: 171 chương
Thể loại: trọng sinh, xuyên không
Chuyển ngữ: Tặc Gia, Tiểu Sên, Ying, Trang Tử và một số bạn khác
Biên tập: Tặc Gia, Tiểu Sên
Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: " “Ở Đông quận thì ba đời
Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái
tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe
cũng được chăng? ”
[1]Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh.
Sau đó… Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại.
“Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi…” Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai.
“Rốt cuộc, còn… bao lâu nữa?”
Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng
khóc nghẹn ngào nức nở.
“Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi”.
Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh.
…
Có một câu nói rằng:
Ngụy Thiệu: “Trẫm là một cầm thú, biết không?
Tiểu Kiều: “Hừ, súc sinh mới đúng!”
…
Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu
Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi.
Nội dung: trọng sinh xuyên không, tình yêu chiến tranh
Editor: Junvu2412 và Vân Hải Tuyết
Beta: Xích Miêu
Thể loại: Đam mỹ, xuyên thư, chủ công, công sủng thụ, tu chân, 1×1, HE
Độ dài: 390 chương + 15 phiên ngoại
Nằm ở trên giường Mộ Thần lại yên tĩnh mà suy nghĩ mọi việc lại nghiêm túc tự hỏi, hắn tự hỏi chính bản thần mình liệu khi hắn
xuyên tới một vị sẽ vì Bạch Liên Hoa từ hôn, sẽ vì Bạch Liên Hoa vung tiền như rác, sẽ vì Bạch Liên Hoa mà cùng nam chủ đánh nhau,
cuối cùng lại hại chết phụ thân, kết quả hắn cũng sẽ bị chết oan chết uổng, hắn nên làm cái gì bây giờ?!!!
Truyện Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng của tác giả Nhất Tiết Ngẫu có nội dung kể về Cố Vọng xuyên sách, nhân vật cậu
xuyên vào luôn cố gắng cướp “ánh trăng sáng*” của nam chính, kết cục thê thảm.
Sau khi xuyên vào, Cố Vọng cố gắng tác hợp cho nam chính với “ánh trăng sáng”.
Thề sẽ không dính dáng gì đến hai người nữa.
Mọi người dần phát hiện, cái tên Cố Vọng lúc nào cũng theo sau đít thiên tài** giờ lại không thấy bóng dáng nữa.
Không mang bữa sáng cho Hạ Thanh Hoàn nữa.
Thư tình cũng không có.
Cũng không còn đi đánh mấy người theo đuổi Hạ Thanh Hoàn.
Vài ngày sau, có người truyền ra một bức chụp màn hình đoạn chat.
Bạn học A: “Cố Vọng, cậu không thích Hạ Thanh Hoàn nữa à?”
Cố Vọng: “Học bài không tốt hơn à? Sao phải thích cậu ta?”
Mọi người đều vui mừng vì cuối cùng Hạ Thanh Hoàn cũng thoát khỏi Cố Vọng.
Chỉ có Hạ Thanh Hoàn ngồi ở góc phòng học, ánh mắt u ám nặng nề khiến người ta sợ hãi.
Không bao lâu sau, trên diễn đàn xuất hiện một cái video HD được quay trộm.
Đóa hoa trên núi cao – Hạ Thanh Hoàn kéo đầu gấu của trường** Cố Vọng vào trong hẻm nhỏ, ôm vào trong ngực hôn say đắm, ánh mắt
cuồng nhiệt mà tàn nhẫn. Vị đầu gấu cả ngày kêu đánh gọi giết một câu không hợp sẽ đấm người giờ lại không có sức để đánh trả, mặc
cho Hạ Thanh Hoàn muốn làm gì thì làm.
Cùng đọc truyện nhé!!!!
Hán Việt: Bạo quân đích sủng hậu [Trọng sinh]
Tình trạng: Hoàn thành (135 chương + 3 phiên ngoại)
Thể loại: Đam mỹ, Cổ đại, HE, Ngọt sủng, Trọng sinh, Sinh tử, cưới trước yêu sau, chủ thụ, cung đình
CP: Thân kiều thể nhuyễn mỹ nhân thụ x âm trầm hung ác đế vương công
Người đời đều biết tính tình Bắc Chiến Vương thô bạo, là một người vui buồn khó đoán.
Họ còn nói hắn đã tàn sát không biết bao nhiêu người.
An Trường Khanh nghe mọi người đồn đãi, sợ hãi cực kì, vì thế chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào hắn dù chỉ một lần.
Mãi cho đến khi chết, y mới biết, người nam nhân rõ ràng nhìn cứ tưởng thô bạo này, lại tràn đầy ôn nhu, mà những dịu dàng kia
cũng chỉ dành cho y.
Trọng sinh đến đêm tân hôn, An Trường Khanh nhìn mặt mày nam nhân viết hai chữ hung ác, chủ động hôn lên môi hắn.
Nam nhân mặt mày âm trầm, nhìn kỹ nhéo cằm y, "Ngươi không sợ ta?"
An Trường Khanh bám vào cổ nam nhân cười vừa mềm vừa ngọt, "Ta không sợ ngươi, ta chỉ sợ đau."
Mà nam nhân trước mặt, trước giờ không nỡ làm y đau.
——————
Chuyện náo nhiệt nhất Nghiệp Kinh gần đây, không gì hơn Bắc Chiến Vương từ chối chỉ hôn của Thái Hậu, tự mình chọn một thứ tử (con
vợ lẽ) không được sủng ái của phủ Thừa tướng làm Vương phi.
Mọi người đều nói thứ tử kia xinh đẹp, đáng tiếc mệnh không tốt bị Bắc Chiến Vương coi trọng, sợ là không sống qua đêm tân hôn.
Tất cả mọi người chờ xem trò cười của phủ Bắc Chiến Vương.
Nhưng chờ rồi chờ...... chờ đến Bắc Chiến Vương đăng cơ xưng đế, chờ đến thứ tử phong Nam Hậu độc chiếm ân sủng của đế vương, chờ
đến bọn họ chỉ có thể dập đầu xuống đất hô to "Đế hậu thiên tuế", cũng không thể chờ được trò cười muốn xem.
★ Thực dụng chỉ nam ★
1. 1v1, hai đời công thụ chỉ có nhau, cưới trước yêu sau.
2. Thụ yếu đuối thích làm nũng nhưng chỉ đối với công, là một đại mỹ nhân đáng yêu hiểu chuyện không làm ra vẻ
3. Sinh tử sinh tử sinh tử sinh tử!
4. Triều đại hư cấu, bối cảnh giả thiết lộn xộn, xin đừng khảo chứng.
Cùng đọc truyện nhé!!!!
Thể loại: Hào môn thế gia, trọng sinh, hệ thống, xuyên sách
Vai chính: Tống Dụ
Cp: Trọng sinh công x Xuyên sách thụ
Edit/ Trans: Cá Sấu
Beta: Lee Linh
Văn án
Tống Dụ đang đọc một bộ truyện đam mỹ đô thị, là kiểu cường thủ hào đoạt, lại còn ngược luyến tình thâm.
Trong bộ đó có nhân vật chính Tạ Tuy, là một người có gia thế hiển hách, là người sinh ra đã mang lên vô số hào quang, tính tình
thanh lãnh, bề ngoài cao quý cấm dục, cự tuyệt người ngàn dặm.
Chính vì thế mà thu hút rất nhiều người (bệnh thần kinh) theo đuổi, nào là học trưởng ôn nhu, giám đốc thâm tình cố chấp, đối thủ
ngạo kiều,...ai ai cũng là người có quyền thế, đều là nhân tài trong các lĩnh vực, thế nhưng tất cả đều vì Tạ Tuy mà điên cuồng
Sau khi vượt qua một loạt quá trình ngược tâm ngược thân, ba người quyết định liên thủ lật đổ Tạ gia, giam cầm Tạ Tuy, đập nát tự
tôn của hắn, biến hắn thành sủng vật chỉ có thể dựa vào mình.
Lúc một nhóm độc giả gào thét “Oa oa oa, thiệt cảm động~” thì –
Tống Dụ giận điên lên, không muốn đọc cái truyện làm cay con mắt này nữa, mắng một câu “Ngớ ngẩn”, lập tức tắt máy.
Kết quả, vừa tỉnh dậy, cậu đã xuyên không.
Xuyên thành tam thiếu gia Tống gia, thanh mai trúc mã của Tạ Tuy, nhân vật trong sách sẽ chết vì bệnh tật dưới vài nét bút của tác
giả.
Tống Dụ rất khổ sở, đồng thời trong lòng cũng làm ra quyết định – ba cái tên khốn nạn óc chó kia, đừng hòng tới gần tiểu trúc mã
của cậu!
Tạ Tuy trời sinh tính tình lãnh đạm, sống hai đời đều chưa từng thử qua cảm giác yêu một người, cũng chưa từng có cảm giác được
người khác bảo vệ.
Sau khi nắm giữ được ba nhà hào môn, đâm kẻ thù, hắn trọng sinh về thời mười lăm tuổi, giấu trong lòng sự thô bạo cùng âm lãnh,
ngụy trang ra bộ dáng thiếu niên ôn nhu thanh nhuận của mình.
Mọi thứ đều giống như trước đây, riêng chỉ có cậu trúc mã nho nhỏ ở kiếp trước chỉ là một ký ức xám xịt mờ nhạt, nhưng lần này lại
đặc biệt không như cũ.
Như một làn gió mùa xuân thổi qua mặt đất băng giá, có một người ở trong vực sâu siết chặt bàn tay dính đầy máu tươi của hắn.
Tống Dụ như đang phát tiết mà xé bức thư thông báo kia, tức giận: “Cậu không cần phải để ý những người kia, đừng tin lời ngon
tiếng ngọt của bọn họ. Bọn họ chính là đám cặn bã, chữ ‘thích’ của bọn họ không đáng giá, cậu không được thích bọn họ, được
không?”
Tạ Tuy chăm chú nhìn cậu thật lâu, cười: “Được, tớ không thích bọn họ.”
Tôi chỉ thích em.
∼♥∼
Giới thiệu vắn tắt tác phẩm
Tống Dụ đọc một quyển tiểu thuyết tên là ‘Sự khống chế ôn nhu’, trong truyện nhân vật chính Tạ Tuy thân thế bi thảm, lẻ loi hiu
quạnh, từ nhỏ đã sống trong những lời đồn đãi cay nghiệt, gặp phải đều là đám cặn bã, chịu đủ ức hiếp cùng lừa dối, khiến cậu tức
giận tới uống sạch chai nước khoáng. Vừa xuyên vào trong sách, cậu trở thành người trúc mã nho nhỏ chỉ lên sân khấu vài lần của Tạ
Tuy, Tống Dụ tâm tình phức tạp, quyết định bảo vệ hắn, làm bạn của hắn, cách xa đám cặn bã kia. Câu chuyện này thoải mái không
ngược, kể về sinh hoạt trong học đường của nhân vật chính cùng quá trình trưởng thành của họ, kiêm thêm vả mặt lũ khốn nạn, là một
tác phẩm vườn trường ấm áp.
Thể loại: Đam mỹ, trùng sinh, huyền huyễn, cường cường, ôn nhu thâm tình công vs phúc hắc mỹ dụ thụ, chủ thụ, có bảo bảo nhưng
không phải sinh tử, 1vs1, HE
Editor: Leslie aka Cơm nhỏ; Trà Chanh
Beta: Leslie
Tổng số chương: 386 chương.
Ở kiếp trước thì Ôn Nhược lại bị giết chết dưới bàn tay của vị bằng hữu mà cậu xem là người tốt nhất. Tuy nhiên sau đó cậu lại
được cơ hội trùng sinh lại lần nữa vào đúng ngay thời gian mà lúc đó cậu tâm tối nhất, căm ghét nhất, và cũng là thời điểm cậu
béo nhất. (#`-_ゝ-)
Cậu bị cưỡng ép xuất giá làm nam thê của Hắc Tuyên Dực. Bản thân khi đó không những là một phế vật tu luyện bất tài, mà đến việc
rời giường còn phải có người dìu xuống, đi hai bước đã thở hổn hển, bước ra khỏi phòng cái mông liền bị kẹt ở cửa, quả thực là cực
kỳ vô dụng, và cũng béo kinh khủng. 囧rz
Nhưng mà ̣…
Cậu đã béo như vậy rồi, hắn lại còn muốn cậu thị tẩm nữa à? Σ( ° △ °|||)︴
Mẹ nó! (╰_╯)/~┴┴
Lại đây nào, đại gia ta sẽ đè chết ngươi!╭∩╮(︶︿︶)╭∩╮
Cả một đời này, Ô Nhược quyết tâm trả thù, đồng thời đem lịch sử đen tối đó tẩy trắng không còn một mảnh.╰( ̄▽ ̄)╭
Truyện Sau Khi Xuyên Thành Beta Giả Thì Bị Cắn của tác giả Lô Vĩ Mộc xoay quanh việc Việt Phỉ không hiểu sao mình lại xuyên vào
một quyển tiểu thuyết đam mỹ quái dị như vậy, chính là kiểu mà ABO tin tức tố loạn xạ hết lên, nào là nam nam, nam nữ, vừa nữ vừa
nam, @@
Mà hắn lại xuyên thành một Beta, loại mà có thể là nam cũng có thể là nữ @@
Mà quá đáng hơn nữa chính là nhân vật này chỉ là một nam phụ, còn bị bạn trai Alpha cắm sừng vì tin tức tố của Omega hấp dẫn nên
mất kiểm soát đánh dấu người ta.
Dựa theo cốt truyện ban đầu, Việt Phỉ sẽ dùng trăm phương nghìn kế làm khó dễ Omega, dù gì cậu cũng là bạn trai của tên Alpha kia,
tình yêu không bị tin tức tố khống chế của bọn họ mới là chân ái.
Nhưng sau xuyên thư đến nơi, Việt Phỉ chỉ ngáp một cái: Đến cả liếc mắt tôi cũng lười liếc đến hai người kia.
Thịnh Vọng dọn vào căn nhà ông bà để lại ở trong ngõ Bạch Mã, cùng dọn vào với cậu còn có người phụ nữ bố cậu đang hẹn hò.
Bố cậu chỉ vào con trai của người phụ nữ ấy rồi bảo với cậu rằng: Gọi anh đi.
Thịnh Vọng: Tôi thẳng tắp.
Giang Thiêm: Tôi ghét đồng tính.
[Trích chương 95 – ý nghĩa tên truyện] Giang Thiêm không còn là anh trai, cũng không còn là bạn trai, quanh đi quẩn lại bỗng thành
một người mà Thịnh Vọng không biết nên xưng hô thế nào, thành một ai đókhông thể thốt ra khỏi miệng.
Thực ra “Ai đó” còn là cách gọi đầy mờ ám, một tín hiệu riêng của hai đứa trong thời kì dập dìu yêu thầm chưa thổ lộ, chứ không
hoàn toàn đau khổ như trích đoạn chương 95. Đọc mới biết sự quắn quéo của cái từ “Ai đó”, xứng đáng làm tên truyện.
Biên tập: Chuối
Thể loại:Thanh xuân vườn trường, tình hữu độc chung, gương vỡ lại lành, tủ lạnh kiêu ngạo bất kham ăn mềm không ăn cứng (công) x
tiểu thiếu gia trứng lười[1] tự thấy mình rất quý giá (thụ)
Nhân vật chính:Thịnh Vọng (thụ), Giang Thiêm (công).
Tác giả: Tây Đích Nhất Qua
Thể loại: Đam Mỹ
Giới thiệu:
Cậu không muốn sống cuộc sống thế này.
Không muốn bị một kẻ khác bao dưỡng.
Không muốn thành công cụ tình dục cho người khác phát tiết, tùy mà đến...
Cậu muốn tự do, cậu muốn thoát khỏi người đàn ông kia!
Nhưng khi vô tình chạm mặt nhau, người kia lại càng bám riết không tha
"Bảo bối anh sai rồi, em đừng không để ý tới anh......"
Cậu lạnh lùng mở miệng, "Cút xa tôi một chút." "......"
Truyện Tôi Muốn Gã Trai Già Gia Thế Khủng Này Làm Gì của tác giả Kiến Cơ Hành Sự Đích Kiếm kể về Tiêu Ca tiến vào tiểu thuyể bá
đạo tổng tài, hóa thành nhân vật thụ pháo hôi N trong đó
Mà trong truyện, nhân vật này yêu không được đáp lại nên bí quá hóa liều, sinh ra tâm lý phản nghịch, muốn ngay tại hôn lễ của vai
chính thụ với vai công thứ hai là đại lão nhà giàu gây chuyện, muốn đoạt lại đại lão.
Thế nên bị đại lão trừng phạt, kết cục thê thảm, sớm qua đời vì bệnh.
Tiêu Ca sau khi xuyên qua, xem xét hoàn cảnh, thấy bản thân đang đứng bên ngoài cách nhà thờ 500 mét, trước mình là đại lão trông
rõ u ám.
Với chuyện này Tiêu Ca tỏ ra rằng: "Mạng chó quan trọng, huống chi trai già này không phải đồ ăn của mình."
Nhưng đại lão thì: "Cướp xong muốn quăng à? Giỏi lắm, cậu đã thành công thu hút sự chú ý của tôi!"
Tiêu Ca: "..."
Từ đó về sau đại lão mở ra phương thức theo đuổi kèm dính người suốt 24 giờ hằng ngày.
Tiêu Ca cảm thấy mệt mỏi hết sức.
Tư Thần luôn cảm thấy mình là một người bình thường.
Ngoại trừ vận khí không may, gương mặt lớn lên ưa nhìn, có thể chạy trốn bằng chính sức lực của mình, cậu chẳng còn thứ gì nổi bật.
Nhưng những người xung quanh lại không cho rằng như vậy.
Người sống sót A: Tôi là một tiến hóa giả Thang Trời nổi danh, được mở mang đầu óc nhờ kỹ thuật khoa học công nghệ tiên tiến. Khi bước nhầm chân vào phó bản thần quái, tôi nghĩ rằng mình toi mạng rồi. Thế nhưng cuối cùng lại được Tư Thần cứu giúp.
Người sống sót B: Tôi có xuất thân là một nhà tài phiệt, người trong nhà mua cho tôi rất nhiều thuốc tiến hóa gen, tôi còn cho rằng tôi có thể thần cản giết thần*, thế nhưng cuối cùng lại bị Tư Thần đánh bại.
Người sống sót C: Tôi đến từ vực sâu, là một tạo vật hỗn độn. Trước đây tín ngưỡng thánh thần, sau này một lòng theo chân cậu ta.
Sau khi cải tạo, thế giới của Tư Thần là một bức màn máu đỏ.
Cậu không nhìn thấy ánh sáng hay màu sắc, không nghe thấy âm thanh, không ngửi được mùi vị, trong mơ luôn là một bầu trời cao kỳ lạ.
Có người hỏi cậu: “Có hối hận không?”
Tư Thần đáp: “Chắc chắn là không.”
Thương hại và bố thí không phải là sức mạnh, chỉ có đao kiếm mà thôi.
Thẩm Từ không ngờ mình đọc tiểu thuyết rồi còn được khuyến mãi trải nghiệm nhân vật chính thụ trong đó.
Nhưng thật sự cậu không cần trải nghiệm xuyên thư này đâu, bởi vì quyển này là đam mỹ hào môn cẩu huyết, máu chó đầy đầu, nhân vật chính thật sự là gặp đủ chuyện vô cùng ba chấm.
Nhân vật chính thụ này vốn là cậu ấm nhà họ Thẩm, cuộc sống tiêu dao sung sướng, không bận tâm điều gì, nhưng khi biến cố ập đến, gia đạp sa sút, nhân tình ấm lạnh hiện ra.
Cha ruột cậu nhẫn tâm ép cậu phải đi liên hôn, cứu vớt lại gia tộc.
Mà đối tượng liên hôn lại là nhân vật phản diện trong sách, khiến người người nghe đến tên hắn thì ngay lập tức có thể biến sắc mặt - Tần Ức.
Tần Ức, thành danh khi còn trẻ, là thiên tài âm nhạc, lại vì một lần tai nạn "ngoài ý muốn" mà hai chân tàn tật, quãng đời còn lại chỉ có thể làm bạn với xe lăn. Thế nên tính cách hắn trở nên u ám cố chấp, vui giận thất thường, người sống chớ có thiếu chết mà lại gần.
Sau khi tin tức tiểu thiếu gia Thẩm gia sẽ kết hôn với Tần Ức truyền ra, mọi người ai ai cũng ngồi chờ chuyện cười của cậu.
Chờ xem cậu bị tên điên hung ác nham hiểm tính cách thất thường khi dễ phải khóc cha gọi mẹ.
Mười lăm năm trước, hắn là hào môn khí tử, lưu lạc đầu đường, một cái tiểu nữ hài đem chính mình kẹo đưa cho hắn. Mười lăm năm
sau, hắn là Đông Phương đệ nhất chiến thần, quyền tài vô song! Vương giả trở về, cam tâm lớn tuổi tới cửa con rể, chỉ vì kia một
viên kẹo ân tình, khi ta dắt ngươi tay khi, này thiên hạ, không người còn dám khi dễ ngươi.
Bạn đang đọc truyện Rể Hổ Hào Môn của tác giả Hạ Thiên. Tôi thuộc thế hệ thứ hai của gia đình siêu giàu có, giàu đến mức rắm khi
thoát ra cũng là vàng bạc châu báu.
Nhà họ Tô lúc nào cũng nghĩ rằng tôi đang đeo bám Tô Tuyết? Được rồi, tôi không đeo bám nữa!
Chúng ta chia tay, đường ai nấy đi đi!"
Nhưng Tô Tuyết lại phản đối: “Điên khùng!”
Bạn đang đọc truyện Từ Mạt Thế Xuyên Qua Thành Tiểu Ca Nhi của tác giả Thanh Di. Tận thế đã đến, thế giới thay đổi, bạo loạn hoành
hành, nguy hiểm rình rập
Thẩm Thiệu Thanh và nhóm bạn trong lúc chạy trốn đã lạc vào rừng Khổng Tước, một nơi bí ẩn và kì dị.
Những nơi thế này luôn tràn ngập nguy cơ, cần vạn phần cẩn thận, nhưng bạn hắn lại sơ xuất, không hiểu sao lại không khống chế
được mà trộm đi trứng yêu thú, thế nên Hỏa Lệ điên cuồng truy sát cả nhóm.
Thẩm Thiệu Thanh muốn cứu bạn mình nhưng tên đồng đội ngu ngốc lại khiến Thiệu Thanh chết đến mức không thể chết hơn, tro cốt cũng
không còn
Vậy mà khi Thẩm Thiệu Thanh tỉnh dậy lại xuyên không. Thời đại này có 3 giới tính hán tử, nữ tử và ca nhi. Mà ca nhi là một người
song tính có khả năng sinh đẻ như nữ tử nhưng hiệu quả đậu thai cũng không cao.
Ca nhi là gần như thân phận thấp nhất của thời đại này vì ca nhi rất yếu ớt giữ lại trong nhà không được mà gả đi cũng không xong.
Thẩm Thiệu Thanh chứng minh thần "may mắn" của mình hắn xuyên qua thành một ca nhi đã có gia thất. Nguyên bản chồng bị ngốc, gia
đình chồng thì nghèo đến mùng tơi không có để rớt. Không những thế vậy mà cấp cho hắn hai cái bánh bao nho nhỏ gầy đến trơ xương.
Thẩm Thiệu Thanh muốn đem từng người ra mà bạo phát nhưng nhìn hoàn cảnh hắn lại chỉ dám ngậm mồm.
Đêm tân hôn chú của chồng đã rót vào trong tai cô những lời hiểm ác. Trước mặt người khác anh là một con quỷ máu lạnh, là ma trên
thương trường, sau lưng lại là một kẻ cuồng sủng vợ. Anh đối với cô không mong không cầu, vì cô mà đập tan đá vụn dọn dẹp đường
đi, không một lời liền sủng cô lên trời. Chỉ vì nhìn bộ quần áo lâu hơn một chút, anh liền trực tiếp lũng đoạn cả thị trường đứng
dưới tên cô.
Anh nói, "chỉ cần em muốn, tôi sẽ cho tất cả!"
Yêu ma hoành hành, tu sĩ phụng quỷ dị vì thiên đạo.
Phàm nhân muốn có thể tu hành, cần đào hai mắt, trảm tứ chi, đoạn tuệ căn……
Xuyên qua mà đến Nhậm Thanh phát hiện chính mình bằng vào thần thông, có thể được miễn tu hành đại giới.
【 Vô Mục Pháp 】: Thông qua nuốt mắt, luyện đến đại thành cả người các nơi mọc ra 106 chỉ tiên nhãn.
【 Độc Cốt Công 】: Đem tự thân cốt cách ngâm ở độc thủy bên trong 36 ngày, lại một lần nữa cấy vào trong cơ thể, luyện đến đại thành trăm dặm không có một ngọn cỏ.
【 Tử Nhân Kinh 】: Dùng đinh tán phong kín Lao Cung huyệt, Dũng Tuyền huyệt, Thần Môn huyệt, Ấn Đường huyệt, chôn vào lòng đất ba năm, đại thành phía sau bất lão bất sinh bất tử bất diệt.